Đang tải...
 
Skip to main content

300 trẻ mồ côi vì Covid hy vọng gì - Ông Hoàng Quốc Quyền - Giám đốc Trường Hy Vọng - 5W1H

Bài viết này còn sơ khai.

Có rất nhiều tài nguyên tham khảo ở đây - chúng được đóng góp bởi cộng đồng. Khi bạn học, chúng tôi mời bạn quay lại và cập nhật các trang này - chia sẻ những gì bạn đã học được.


Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.

Tìm hiểu cách Đóng Góp


Bên dưới là "nội dung thô" phục vụ tìm kiếm

- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).

"nội dung thô" được tạo tự động, giúp bạn "tìm kiếm" dễ hơn bằng cách gõ "từ khóa". Nó sẽ tồn tại đến khi Ai đó học và giúp hoàn chỉnh nội dung.



00:00
đấy vừa rồi là bở kịch chuyến tàu Hy vọng kể từng khúc từng đoạn đi xe đạp về
qua cánh đồng thấy bà đang lúi húi lại nhảy để dựng xe đạp xuống là xuống nhấc
bà lên bà ơi Mới Từ Hy vọng về ha là nó kể một câu chuyện rất hay đời sống của
chúng nó ấy về nhà đi tròi chái xoài mang vàng
Tháp Hương ng là các bạn tự kể một câu chuyện cuộc sống thật nhưng lại mang tên
chuyến tàu H vọng và Phú hỏi là thầy cô cần gì thầy cô cần rất nhiều người kể
chuyện cho học trò để thầy cô học chương trình được mang đến bởi mayb nền
tảng khai phóng những tiềm năng chào các bạn đây là chương trình n
một h Podcast và tôi là nhà báo Kim Hạnh hôm nay các bạn thấy chương trình của

00:01
chúng ta có một người mới đó là người dẫn chuyện khá là quen tên hiện nay anh
Vĩnh Phú Dạ và câu chuyện của chúng ta hôm nay sẽ
trao đổi với lại một nhân vật khá là đặc biệt anh phải bay từ Đà Nẵng vô đây và
anh là giám đốc của một dự án cũng rất là nổi tiếng hiện nay dự án trường Hub
nuôi dạy các cháu một Côi vì covid chúng tôi xin được giới thiệu anh
Hoàng Quốc Quyền là giám đốc của trường hố Dạ xin chào
khán giả nw1 h tôi rất là vui có mặt ở trong trường quay ngày hôm nay và chắc
vui hơn là mình sẽ kể một câu chuyện về hiy
vọng thực sự mình nói đó là khi mà ngày hôm nay con được ngồi đây vnh Phú được

00:02
ngồi đây đ c trò chuyện với lại cô Kim Hạnh Với lại anh Hoàng Quốc quyền đó là
em Em rất cảm thấy đặc biệt bởi vì đặc biệt hơn nữa đó là nhà báo Kim Hạnh là
cô đã có chuyến đi đến với trường H vọng cách đây vài ngày và sáng ngày hôm nay
khi mà cô nói chuyện với em á Cô cũng chia sẻ rất nhiều những kỉ niệm tại
trường H vọng cái ấn tượng của cô Hạnh như thế nào để ngày hôm nay mình được
ngồi cùng với lại anh quyền để mà chia sẻ thêm những câu chuyện về H vọng thưa
các bạn trường có một cái tên mà chúng ta rất là yêu quý là H vọng và chúng ta
vừa mới bước qua năm 2023 đầy khó khăn có anh Quyền ở đây chúng ta có thể
trao đổi những câu chuyện về khó khăn của năm
2023 nhưng đúng cái tinh thần của Hy vọng là chúng ta sẽ nói về những cái
điều chúng ta H vọng trong năm 2024 và người giám đốc của cái dự án này

00:03
sẽ kể cái câu chuyện về những Hy Vọng của năm
2024 Dạ xin mời anh Quyền cảm ơn chị Kim Hạnh năm 2023 đi qua ai cũng nhìn thấy
từ mọi vấn đề kinh tế của các doanh nghiệp của các nhà máy của công nhân đọc
trên báo thì thấy rất nhiều các tin tức Nhưng ở ngôi trường hi vọng thì mọi
người nói đùa nhau là chẳng có cái gì ngoài hy vọng hy vọng về ngày mai tốt
đẹp hơn hy vọng về năm sau tốt đẹp hơn cho những đứa trẻ và quả thật như vậy
Khi sáng lập Ngôi trường thì anh Trương Gia Bình Chủ tịch Tập đoàn FPT có nói
rằng vì sao phải hy vọng ai cũng cần hy vọng người già cũng cần hy vọng người
trẻ cũng cần hy vọng và hy vọng để cho mọi thứ tốt đẹp hơn nhưng trong hy vọng

00:04
ấy thì anh Bình có nói rằng phải yêu thương và ở hốp thì có một câu là yêu
thương đền đáp yêu thương khi yêu thương những đứa trẻ mà theo một cách gượng ép
theo một cách làm màu thì rất là khó khăn nhưng khi yêu thương những đứa trẻ
ở Hy vọng theo một cách tự nhiên giống như mỗi lần về chơi với chúng giống như
chị Kim Hạnh mỗi lần ra với hốp là tụi nhỏ hay nói là cô 50 kép một hát và tất
cả biết theo cách rất là tự nhiên và dường như ở Hi vọng cô Hạnh đã là một
phần ở trong mỗi đứa trẻ vì mọi người hay trêu là cô ở Sài Gòn cô cũng mang
câu chuyện hy vọng đi kể khắp Sài Gòn kể khắp thành phố Hồ Chí Minh Kể khắp các
tỉnh miền Tây và khi cô gia cũng được tụi nhỏ đón chào như vậy và vì số lớn
những học sinh của trường Hy vọng là đến
từ thành phố Hồ Chí Minh đến từ các tỉnh miền Tây Dạ thưa các bạn cách đây Độ

00:05
chừng hơn một tuần tôi đặt một cái status anh Hoàng Quốc quyền ảnh viết một
cách bình thường thôi như thế này đội tuyển của chúng tôi trường Hy vọng đa số
thành viên là các cháu nó đến từ thành phố Hồ Chí Minh cái câu đó rất bình
thường mà nó cũng làm cho tôi chảy nước mắt bởi vì phải nói thảm khóc nhất nặng
nề nhất nhiều trẻ con mất cha mất mẹ mất gia đình nhất
trong những tháng đau thương của năm 2021 chính là thành phố Hồ Chí Minh cái
thực tế đó nó cứ làm cho tất cả những người từ thành phố Hồ Chí Minh cảm thấy
là mình có thể ngui ngoai dần Nhưng nó cứ cái sống sau nó dồn lên sống trước có

00:06
những điều làm cho chúng ta nhớ nhớ tới một cái Núm Ruột Của Mình bây giờ là nó
đang sống và đang được nuôi dạy ở trường
hó Đà Nẵng anh Quyền ơi Tuổi nhỏ nó sống như thế nào Mỗi
một học sinh của trường Hy vọng thì cũng giống như các môi trường khác được học
được chơi nhưng khác nhất ở Hy vọng là được làm được tự phục vụ mình và có các
thầy các cô đứng bên cạnh nhưng không phải là những người hỗ trợ hay là những
người làm thay mà là những người huấn luyện các
bạn buổi sáng thì mỗi học sinh từ lớp 1 đến lớp 12 đều phải thức dậy lúc 5:30
sáng và có thời khóa biểu rất là chặt chẽ ai làm vườn thì làm vườn ai thể dục
thì thể dục ai dọn khu bếp thì dọn khu bếp Ai nhặt giác thì nhặt giác và ai đi

00:07
giúp các thầy cô các cái việc khác B buổi sáng và cứ một chu trình như vậy
à Sau đó thì hết cái thời gian sinh hoạt thì à 6 gi 30 các bạn lên đánh răng rửa
mặt chuẩn bị đồ lên lớp và một ngày ở trên lớp khi hết một ngày trên lớp rồi
thì 4:00 các bạn về thì ai thể thao thì thể thao ai chơi đàn thì chơi đàn ai
chơi trống thì chơi trống ai đọc sách thì đọc sách và ai làm việc thì cứ làm
việc và một ngôi nhà rất là lớn nhưng được phân công nhiệm vụ với nhau rất là
rõ ràng những ngày đầu của các học sinh trường Hy vọng thì là một thách thức
không ai biết cầm cuốc d dạ không ai biết cái rau là cái gì không ai biết đất
là phải cuốc như nào cũng không biết rửa bát vì tất cả các bạn dường như khi ở
nhà được ba mẹ hỗ trợ rất là nhiều đến lớp thì thầy cô cũng hỗ trợ rất là nhiều

00:08
và các bạn ấy cứ vậy lớn lên thôi Thế thì em mới trêu là
những công dân tí hon trên các tòa nhà cao tầng thì sống bằng bê tông sống bằng
thiết bị điện tử và không biết gì nhưng bây giờ những công dân của Hy vọng là
sống bằng thiên nhiên sống bằng đất sống bằng vườn và không thiết bị điện Tưởng
một tuần các bạn được gọi về cho gia đình người thân vào khoảng chủ nhật là 1
giờ và cái việc sử dụng điện thoại cũng là một điều thú vị ở hố
vi phạm lại bị cắt quyền gọi là tước đất cái quyền đấy giống như tước mất quyền
công dân và phấn đấu rất là tốt được thêm thế mà có rất nhiều cái thứ thú vị
từ cái chuyện điện thoại nhưng hay nhất là nếu như cho ngày nào cũng gọi thì các
bạn sẽ gọi một phút đấy Alo khỏe không Alo bà có làm gì đấy Nhưng bây giờ có
một tiếng trong cái ngày chủ nhật nào là

00:09
kể chuyện con lớn lên như nào con ăn như nào con học như nào và vẫn không đủ và
cái tiếng đấy là tiếng trọn vẹn đấy Và dường như khi ít đi thì người ta sẽ trọn
đẹn hơn sẽ sống sâu sắc hơn và cái đấy là cũng mong muốn ở thầy cô của trường
mong muốn của người sáng lập ra ngôi trường là dạy cho các bạn yêu thương một
cách sâu sắc những thứ xung quanh mình thì em thỉnh thoảng hay hỏi học sinh khi
mới ra trường là có những bạn có thể kể được hàng trăm thương hiệu trên thế giới
tất cả các thương hiệu thế giới đều biết nhưng hỏi là hôm nay con ăn rau gì tên
loại rau là gì không biết nhưng bây giờ học sinh của hốc lại ngược lại biết
nhiều thương hiệu trên thế giới và biết tên rất nhiều loài cây sống bao giờ
chồng lúc nào bao giờ nảy mầm bao giờ ra quả Em nghĩ đấy là cái cách mà ở hốp
đang làm giáo dục các bạn biết tất cả những thứ xung quanh mình biết bà lúc

00:10
nào đ đau biết ông lúc nào Ốm biết anh chị em mình đau như nào ở hốp thì
à Mỗi một lần học sinh đi viện hồi đầu là thầy cô trăm nhưng bây giờ không Các
em nhỏ đi viện là các anh lớn đến chăm Và thậm chí ở trong phòng nó rất là xích
mích nhau nhưng đề viện ở nhau có những em ở hai ba ngày bị viêm phổi bị cảm thì
đưa đi viện thì anh ở anh chăm cứ anh chăm ra buổi sáng anh về anh đi học buổi
chiều anh về Anh ăn xong anh lên chăm em và dường như những lúc khó khăn thì cái
sự yêu quý gắn bó lại tốt hơn và nó sâu sắc hơn thì mới nói lại năm 2023 cũng
khó khăn của mọi nhà mọi gia đình nhưng dường như mọi người bắt đầu yêu thương
nhau hơn Em nghĩ thế trong lúc khó khăn ta lại có nhiều hy vọng hơn hy vọng về
chúng nó biết yêu thương nhau hơn biết quý nhau hơn biết dìu dắt nhau đi qua

00:11
những khó khăn ở Chư em thầy cô hay dùng từ là dắt tay các
con đi qua tuổi dậy thì dắt tay các con đi qua đoạn Nổi Loạn chứ không đi cùng
không làm cùng dắt tay mà dắt được là khó hơn những chuyện đi cùng và làm cùng
mà cầm được tay nhau đi cùng với nhau là
dù mấy khó khăn cũng đi được và ở trường thì cứ anh lớn chăm em
bé à Ai biết gì bày cho nhau cái đấy và em đang nhìn thấy mặc dù có hơn 2 năm
nhưng em đang nhìn thấy một cái mô hình là dường như các bạn
nhỏ dạy với nhau bày với nhau chia sẻ với nhau được nhiều điều hơn những người
lớn đang làm thay các bạn này và các bạn đã ghi nhận nhau Tôn Vinh
nhau theo cách cũng rất riêng và em nghĩ đấy cũng là một điều tuyệt vời tại sao

00:12
trước đây những gia đình đông con con cái luôn Ngon thì có vẻ thấy là một cái
điểm ở hốp đang nhìn thấy nhà đông con là các bạn lớn bảo bạn bé và cứ dìu dắt
nhau đi Ừ em nghĩ đấy là một cái điều Cũng thú vị ở
hốp em cảm thấy đó là các bạn cũng phải qua khoảng thời gian đầu khi mà đến với
H vọng để thích nghi và các thầy cô ở Hy vọng cũng thích nghi với các bạn ấy thì
đã gần gần đã qua một giai đoạn rồi sẽ bắt đầu Vượt Qua Cái khủng hoảng đ khi
mới gặp nhau và từ đó là trưởng thành Cùng với nhau như là anh Quyền nói đó là
nhắc tay nhau đi qua Nhữ Khảng thời gian
khó khăn nên nếu mà con được đến hy vọng á Con nghĩ là con cũng sẽ thấy được thế
giới mà Có lẽ trước đây khi mà con ở nhà với lại chị hai con thì lại không có
khoảng thời gian được gần nhau như vậy mặc dù là lúc nào cũng xát bên nhau ở
cùng một nhà mà nhưng lại cái sự giắc tay không có nhiều lắm Không biết là cô

00:13
Hạnh lúc mà cô Hạnh đến H vọng là cô Hạnh thấy những điều đó rõ ràng đúng
không Dạ và có các hoạt động mà hình như có c Hạnh có kể là có các hoạt động mà
mà các bạn tự làm rồi Các bạn chính là người phục vụ cái quầy bán đồ bánh kẹo
thì cô Hạnh nói rất là thích đó tạp hóa hy vọng à tạp hóa hy vọng Dạ Giống như
anh Quyền đã đã đưa ra đó là một thế giới ở bên ngoài sẽ như thế nào để cho
các bạn cũng sẽ có một thế giới như vậy Tại hy vọng để từ từ các bạn thích nghi
với xã hội sau này nếu như các bạn đã đủ tuổi trưởng thành để bước ra khỏi M
trường Hy vọng con biết nó đúng không Dạ ở trường thì có một cái tạp hóa hy
vọng Bán rất nhiều đồ do các bạn làm ra Ví dụ như bánh các bạn tự làm ra bánh
sinh nhật cũng có bán kem cũng có và khi
bán được lại quay vòng Thực ra Nó là một cái mô hình tuần hoàn đúng tên đúng
nghĩa là tạp hóa của một cái bà ở quê ấy
và cái nguyên mẫu cái tạp hóa nấy lấy từ Cần Thơ một cái quán cà phê Cần Thơ làm

00:14
như vậy nhưng sau đó thì về các thầy cô tự đục
đục đẽo đẽo và đóng lên cái tạp hóa và bây giờ nó trở thành một cái ký ức với
những bạn đã ra trường và Chắc là đang là những cái điều đẹp nhất với các bạn
nó hay bở như này mua cái gì cũng được và bán có bán và bán một cái kẹo
thì phải cười ba b nụ cười thì được một cái kẹo đấ và sau khi cười xong rồi được
ghi nhận là cười đẹp cười vui vẻ cười hạnh phúc được một cái kẹo đi ra đó Thì
trao cho ba nụ cười thì được một cái kẹo
đổi một cái túi rác thì được một cái kem
hay cái gì đó điểm tốt thì cũng được Đổi Tóm lại được đổi tất cả mọi thứ nhưng
những bạn mà điểm kém thì có được ăn không vẫn được ăn và được ghi sổ nợ ngày
mai phải trả lại bằng điểm tám cười chưa
đẹp cũng cho đượ cho ăn Nhưng lại bị ghi sổ là cười chưa đạt tiêu chuẩn thế thì
nó y xì một cái mô hình ở một bà tạp hóa

00:15
Cô ơi cô Cô bán cho con trai nước mắm về con cho mẹ con mai mẹ con trả tiền nhá
Đấy thì ở đây cũng vậy mai cười chư đẹp mai trả tiền nhá thì mai trả B lại nụ
cười à các bạn có cái quyển sổ ghi chép rất là kỹ th thì các trung đội thay nhau
trực để trực cái tạp hóa đấy và ai có gì thì mang đấy Kẹo của mọi người cho cũng
mang đấy không ăn riêng ăn chung nhưng chia sẻ theo nhau bằng cách là hãy góp
công góp sức vào ở hốp thì có một cái câu học trò bây giờ hay nhắc có làm mới
có ăn không làm thì chẳng có ăn và đúng như vậy và th ra cuộc đời không ai cho
không nhau cái gì và các bạn phải học được cái tinh thần có làm là mới có ăn
đấy thì thay việc lao động vất vả thì cười cũng là làm thôi còn để cười đẹp là
cũng phả cảo một câu chuyện thì các bạn ấy đang dìu dắt nhau đi như

00:16
vậy chỉ mới vừa liên hệ lại với Đặng Gia Hy hoàn cảnh của Hy thì ba lần một côi
một Côi ông bà ngoại rồi tới mẹ gần như cùng một lúc từ bé thì bố mới có một
tháng đã bỏ mẹ đi rồi và Như vậy là hii nó sống một mình không đến nỗi cô độc
nhưng mà cũng là một mình Tại vì ông bà ngoại mẹ đi làm công nhân và ông bà
ngoại ở nhà thì đâu có chơi với cháu được Vậy mà bây giờ nó về thành phố thì
chị có gặp tất nhiên là g hi nó đi đi làm căn quá chị nói chuyện điện thoại
với g Hi mấy lần thì chị thấy như thế này nói chuyện xong á Chị thấy bình an
tức là gia hi nó dọn ra ngoài ở riêng Dạ vì sao vì nhà
của dì dượng ở quá xa cái trường học Ừ và vì sao nó không chọn vô đại học mà nó
học cao đẳng nó cũng nói là tiếng Anh nó không có giỏi nó sợ và nó sợ là nếu mà

00:17
nó rớt á thì á còn khó hơn bây giờ nó thấy nó ổn rồi thì nó có thể học tiếp
lên đại học được hỏi nó chi tiêu sao thì nó nói vì ví dụ con vẫn cho tiền Mà con
có xin đi làm thêm ảnh khai luôn là ảnh làm được bao nhiêu tiền và hỏi vì dượng
con Dặn con cái gì nói vì dượng con là Dặn thứ nhất là học chăm thứ nhì là xài
tiết kiệm hỏi sao vậy thỉnh thoảng con cũng xài hơi sang
hồi sáng á là Vĩnh Phú có hỏi chị một câu là ủa rủi ro mai mốt cái anh Quyền
ảnh lên cái chức quan gì đó cái ảnh thôi Ảnh không làm ở trường hóp nữa thì
trường hóp Là sao Có ai đi theo có ai hỗ trợ cho các
bạn Ừ nhưng mà hồi nãy lúc mà cô Hạnh nói về cái việc đó là nhà của dì của Gia

00:18
Huy là xa thì em em em thấy là anh Quyền biết biết nha chứ không biết đâu mặc dù
bạn đ vào vào lại Sài Gòn rồi và đó có cuộc sống riêng của bạn em thấy đó là
trường hi vọng là khoảng tầm hơn hơn 200 3A là anh Quyền cũng có cái sự sâu xát
như vậy nên Thật sự em lại càng lo đó là cái rủi đ lại cao hơn nhiều quá đó là
xong rồi sau đó là một khoảng thời gian đó anh Quyền cũng sẽ sắp xếp nhiều công
việc khác và các thầy cô cũng có cái cuộc sống riê của các của các thầy cô
nữa chứ không thể nào mà mặc dù dắt tay đi qua một khoảng thời gian khó khăn
nhưng mà đi dài và đi lâu và sau đó là để cho các bạn tự đi được sẽ như thế nào
cũng suy nghĩ về điều đó cho tới giờ luôn Giống như g hi thì đi học thì giống
như đi ra ngoài ở rồi Ừ thì trách nhiệm của gah là hàng tháng vẫn phải báo cáo
về cho thầy cô ở trường à con học như nào mỗi chuyện học như nào

00:19
thôi Có ổn không Ừ không bao giờ hỏi tiếp đấy và à có quy định ngầm với nhau
một năm con phải ra hai lần để kể cho các em nghe
à Anh đã đi ra ngoài anh sống như nào Ừ anh học như nào gah hi là một lứa lớn
đầu tiên và gah hi Thì à Có gửi thư 20 tháng 11 cho thầy cô kể về chuyện con
học như nào tết cũng gửi và luôn luôn các bạn trong trung đội vẫn nhớ là mình
đã có một anh đi học Đẹ đấy là một cái sự kết nối của các bạn đấy rất là tuyệt
vời Ừ và ở Hố thì cho các bạn ên được thấy là mình yêu thương với
nhau các bạn ở trung đội tự yêu thương nhau các anh chị em ở cùng phòng yêu
thương nhau và các bạn chia sẻ theo nhau theo cách rất là
riêng dự án của hiy vọng thì anh Bình và Tập đoàn FPT có nói là dự án 20 năm ra

00:20
các thầy cô của trường hi vọng rất là mới thế thì bọn em có nói với nhau rằng
FPT được 35 năm thì bọn em là được Nhữ người may mắn được lựa chọn giữ gìn sự
tử tế của những người FPT trong 35 năm Mang đến cái hốp Thực ra cái hố là một
cái sự kết tinh của những sự tử tế của hơn 70.000 con người của FPT trên toàn
cầu vì họ cũng phải làm việc tại sao phải nói như vậy vì anh Bình có nói với
em là không trường này không nhận tiền nhá
và từ khi thành lập đến giờ bọn em không
làm được đấy Cái cho tiền em nghĩ là cái
cho dễ nhất nhưng anh mình em bảo là đến phải cho cái này ví dụ như cô Kim Hạnh
đến phải kể chuyện cho các bạn nhỏ ba tiếng Kể chuyện cô làm việc với các cái
đối tác cũng là một chuyện K kể rất nhiều chuyện thế rồi cô Minh Ngọc Đến
dạy các bạn làm kịch rồi hôm nọ có tru Quốc đến biểu diễn cho cái máy bay không

00:21
người lái cái đom bao nhiêu câu chuyện để làm ra cái đấy đó Đấy là một cách cho
nhưng khó khăn nhất ấy nắm tới cô Hạnh có ra không năm tới Trung Quốc có ra
không Cái đấy là một cái khó khăn nên cái thách thức nhất với cái sự tử tế của
mỗi người là thời gian và ai cho thời gian được cho những đứa trẻ đấy là một
sự yêu thương có những người chỉ đến một lần không bao giờ quay lại ừ nhưng có
những người hàng quý nhưng đến mỗi lần đến chỉ kể cho một câu chuyện th còn lại
hàng tháng cho tiền là cũng dễ nhất cứ đến tài khoản bắn tinh cái thì một việc
đơn giản nhưng thực ra tụi nhỏ nó không cảm nhận được thầy cô rồi Nói mấy mà cô
hạnh cho 5 tỷ nó không cảm nhận được cái 5 tỷ ấ Nhưng cô Hạnh cô kể cho nghe năm
câu chuyện về trường xa nó cảm nhận được
và hôm vừa rồi cô quay lại nó vẫn nhớ là cô đã kể nó nghe chuyện gì ấy thì cái
cách mà thầy cô trường H vọng cách mà mỗi cán bộ của FBT xây cho tụi nhỏ là

00:22
đang xây cho nó một ký ức Dạ một ký ức tốt đẹp một trải nghiệm tuyệt vời từ
những cô Những Chú những bác những người nổi tiếng và em nghĩ rằng mỗi một đứa
trẻ được cái trải nghiệm đấy thì sau này lớn lên nó sẽ bình an giống như gahi
cũng gặp được rất nhiều cô chú kể rất nhiều tấm gương tự nhiên bỏ game thì vì
đã gặp chú Hiếu PC rồi Chú kể chuyện rồi
Đã gặp rất nhiều cao thủ game rồi Đã gặp rất nhiều lầm lỡ rồi rồi các bạn được
lên nghe các bạn ở trường gião Dướng số ba hiện nay cả nước đâu đó còn năm
trường thôi Ở Đà Năng có một trường các bạn nghe được các bạn ấy kể chuyện mình
nghiện game mình ăn cắp rồi mình có cả giết người và mình bào chạy giáo dựng
rồi các bạn H vọng lại kể cho các bạn nghe là chuyện của mình đã đi qua khó
khăn như thế nào đấy Và dường như khi những bạn nhỏ cùng với lứa tuổi với nhau
kể chuyện cho nhau sẽ kích thích nhau nhiều hơn nên là cái cách mà em nghĩ

00:23
rằng trường vọng đang tạo cho các bạn được một cái ký ức đang tạo cho các bạn
được những cái trải nghiệm với những người có trách nhiệm với những người có
câu chuyện từ khắp nơi trên thế giới dụ bọn em có đón các cái doanh nghiệp từ
Nhật này từ pháp này từ Hàn Quốc này từ Mỹ này các tập đoàn dược lớn trên thế
giới đến kể về chuyện làm ra vắc xin đến về kể chuyện bào chế ra thuốc Thế và em
nghĩ mỗi một đứa trẻ của Hy vọng sẽ nuôi cái ước mơ của mình theo cách đó
giống như chị nói Tại sao G hi chỉ chọn cao Đặng thôi Không chọn đại học Mặc dù
vẫn có khả năng học đại học nhưng bọn ở Hố này có nói rằng hãy lựa mình vừa với
cái gì Và Hi vừa mới cao đẳng biết đâu Đi làm vài năm lại học đại học Dạ thì em
nghĩ chẳng muộn và vẫn cứ hy vọng là sẽ tốt lên tốt lên tốt lên mỗi ngày đấy là
cái cách mà bọn em đang đi cùng các bạn nhỏ ở

00:24
trường và mỗi một bạn thì đều góp vào những cái sự vui vẻ như vậy những cái
điều hy vọng như vậy và vẫn đang đi như thế nếu mà tất cả những bạn nhỏ có những
cái câu chuyện khó khăn trong đại dịch bố mẹ mất đi mà đều được vào hy vọng thì
sẽ được nhiều cơ hội hơn nhưng mà khi mà cô Hạnh có chia sẻ với con là có rất
nhiều bạn bất đi một cái cơ hội có một gia đình mang tin hiy vọng bởi vì những
cái trào cản xung quanh Mặc dù Bố mẹ đã không còn rồi thì có phải cái đó là cái
cái khó khăn nhất hay là cái mà anh anh cảm thấy làm mình nên làm tiếp tục dành
cho các bạn ấy hay là mình mở rộng câu chuyện hy vọng ra không phải là chỉ
trong đại dịch mà những cái gia đình hoặc là những bạn có những gia đình khó

00:25
khăn hơn nữa cái sự tiếp nối sẽ như thế nào trước
tiên thì em l muốn nghe một chút về cái câu chuyện về V cô Hạnh nói là cô Hạnh
cũng thương lắm nhưng mà không có cách nào chỉ nói là đôi khi mình cũng bị thất
bại mình rất thương mình đến mình thuyết phục gia đình và chị có nói là hầu như
những cái trường hợp mà chị biết chị không biết là trong số 300 cháu đó thì
có trường hợp nào mà anh Quyền ảnh không đến tận nơi mà có nhận về trường
nhưng mà tất tật những cái trường hợp mà cô biết thì đều là anh Quyền trực tiếp
annh đi thì khi mà mình đi như vậy Đa số là mình thành công nhưng mà cũng có
những trường hợp mình bị thất bại tại vì mỗi một gia đình người ta có những cái
mối quan hệ người ta có những hoàn cảnh và người ta có nhiều khi người ta phải
bảo vệ cái gì đó của người ta chứ không phải là lợi ích của những đứa trẻ và

00:26
mình nói cho cùng mình cũng không có can thiệp được vô trong nội bộ của các gia
đình dạ cho nên là có trường hợp là hai chị em đi ra buồn hu buồn hít thôi Nhưng
mà bây giờ làm sao bây giờ mình cũng không Không thể làm khác được và nói cho
cùng thành phố Hồ Chí Minh có hơn 3000 cháu là nó mồ côi vì covid thì trong đó
biết bao nhiêu là hoàn cảnh thành ra là đúng là mưa cũng không có thể thấm mà
không có thể ướt được hết tất cả mọi người mặc dù là cô vẫn nghĩ là cái tinh
thần của hốp á nó quan trọng hơn là cái thành tích sẽ ghi ra là tôi đã nhận và
tôi đã nuôi được bao nhiêu Cháu có 10 ph nó được 10 điểm có 9 ph Nó được bao

00:27
nhiêu cái đó không muốn nghe trường hóp tính không phải nguyên bạn đấy và rất
nhiều gia đình em có nhớ mãi một nhà Cần Thơ bố mẹ nhà Đấy là bà đấy có hai cặp
Con mất hết cả chồng cả vợ thì ở miền tây có câu là Thắng Nội bại ngoại nghĩa
là thất bại thì về hết ngoại Thắng đi bên nội mà thối về bên ngoài thế thì thì
bà đó có nuôi năm đứa cháu Ừ nhưng bà vẫn không cho đi dạ Bà bào đi thì ai cho
tiền vì mỗi một tháng bà đang được hỗ trợ một bạn mấy
triệu nhưững cái tiền đấy có đến được tụi nhỏ không vn không biết đó thì mình
không biết thế thì mỗi một gia đình đều có
mộtng cái lý do Nhưng cái tinh thần Đúng như chị Hạnh nói cái tinh thần của hốp
ấy không không làm như vậy vì họ có lý do mình sẽ không muốn đào tiếp nữa Nhưng

00:28
nếu như nhìn về mặt xã hội nhìn những đứa trẻ thì nó cần chơi cần có bạn cần
có môi trường và người lớn thì đi làm hết để nó ở nhà nó phải chơi game n có
ai chơi đâu Ừ và có rất nhiều đứa trẻ Cô Đơn Khi covid đi qua ấy ba mẹ không còn
Hoặc là còn mẹ thì mẹ đi lấy chồng còn ba ba lấy vợ thì rất nhiều đứa trẻ Cô
Đơn đúng nghĩa là cô đơn và nó lớn lên trong cái nỗi cô đơn đấy con đứa thì
vượt qua được con đứa không thì không vượt qua được được thì phải tìm đến game
tìm đến chất kích thích và có bao nhiêu cái điều nó xảy ra xung quanh mỗi đứa
trẻ và rất nhiều cái rủi ro nên yêu thương không đúng cách thì cũng mệt được
Dạ cũng rất là mệt nên yêu thương như nào thì mỗi một người có một cách riêng
thế nhưng hãy giúp những đứa trẻ đúng cách để các bạn ấy có một cái tuổi thơ
có một cái tương lai và có bình an giống

00:29
như ban nãy chị Hạnh nói chỉ cần bình an Thế là tuyệt vời rồi tự lo được cuộc
sống của mình mỗi một đứa trẻ thì nó đều có những cái lựa chọn nhưng người lớn
vẫn là quan trọng chỉ cho nó biết là như nào đôi lúc cái sự không ích kỷ của
người lớn lại tốt CH cho những đứa trẻ đấy Và đôi lúc những người lớn bỏ qua
cái Ích kỷ một xíu cũng tốt cho những đứa trẻ ấy thì thì rất nhiều cái cái màu
sắc rất nhiều cái mặt và đến nay thì dịch đi qua cũng lâu rồi ra mọi thứ
cứ nhìn không còn nữa thỉnh thoảng đi vào phường vào quận thì vẫn thấy cái tờ
giấy 5K thì đó thôi rất là ít nhưng thực sự nó để lại trên những đứa trẻ mà mất
ba mất mẹ rất khó và cái đấy cần thời gian thì các bạn
mới đi được vì cái mất covid nó nhanh nó đột ngột và rất nhiều bạn chứng kiến
được ba mình mất trước mặt mẹ mình mất trước mặt có nhiều bạn là

00:30
khi ba mẹ lên xe cấp cứu Chào tạm biệt con là lần cuối cùng không bao giờ quay
lại có những bạn Giờ víu vào cái điện thoại nấy như chị Hạnh có nói có bạn thì
víu vào đôi dép có bạn thì víu vào cái gối những vật dụng gì của ba mẹ là các
bạn đều coi như đấy là một phần của ba mẹ mình để mình nhớ và rất nhiều bạn
cũng mang cái đấy ra húp thì thầy cô mới nói rằng không bắt
các con phải quên đi và hãy nhớ để mình tốt hơn và em vẫn nhớ là trong cái thư
ngày đầu tiên thành lập trường anh Bình có gửi cho học sinh lứa đầu tiên thì có
nói là hãy biến đau thương thành sức mạnh nhưng để có một cái sức mạnh n lại
cần những thầy Những Cô Những Cô Những Chú hướng dẫn các bạn ấy dìu dắt các bạn
đi thì mới nuôi dưỡng được sức mạnh Đấy thì em nghĩ rằng mỗi một bạn thì đều có

00:31
những cái nỗi niềm riêng nhưng hãy cho các bạn ấy một môi trường ở đâu cũng
được và các bạn ấy không cô đơn trong chính cái nơi mình đang ở Ừ em nghĩ đấy
là điều tuyệt vời nhất hồi sáng cô có nói với lại Phú á là lúc đầu nghe tin là
trường Hy vọng là sẽ tổ chức ở Đà Nẵng thì cô là một
trong những người phản đối đầu tiên đúng rồi nó xa quá
Tại sao con nít mà nó bị gặp nạn đó là nhiều nhất là ở thành phố Hồ Chí Minh mà
lại bưng hết cả ra Đà Nẵng nhưng mà càng ngày thì chỉ càng thấy là chính là tạo
ra cái môi trường và giáo dục bằng rất cái rất nhiều cái cách gọi là giáo dục
tổng hợp đó Dạ là giáo dục bằng ký ức bằng trải nghiệm Bằng yêu thương bằng

00:32
bảo vệ thiên nhiên vân vân là cả một cái giải pháp về về giáo dục mà không dễ gì
cái nền giáo dục của mình hiện nay là cho nên chị muốn hỏi một cái câu vậy hỏi
khó nha người không có học qua cái gì về tâm lý giáo dục hết người đi
làm giám đốc Kinh doanh cho vinfast người là phó tổng giám đốc của Viettel
người là thường trú mấy năm ở Peru và như vậy thì khi đứng ra làm một
điểm tựa mà quan trọng nhất để mà nuôi dạy mấy cháu ở trường hốp
thì làm sao mà quyện hình thành được một cái hệ thống những cái giải pháp để
trường hóp nó có thể vận hành như là hiện

00:33
nay đầu tiên thì đúng là em có một thời gian rất là dài chỉ làm về kinh doanh à
khắp nơi đi rất nhiều nơi và có thể cái chuyện đi Đấy cũng giúp cho có nhiều góc
nhìn dạ đấy làm ở Viettel làm ở vin và nó cũng tổng hợp cho thêm các cái cái
góc nhìn khác nhau nhưng thực sự có một cái rất là may mắn là em học đ học là
học về tâm lý học và và nó có một cái nền nhưng chưa
bao giờ làm về nó ừ đi Xoay một vòng đến
16 năm thì quay lại là bắt đầu làm nhưng nhưng thực ra làm về với các bạn nhỏ ấ
thì không dễ vì không biết là ngày mai Các bạn cho mình cái gì không đoán được
không thể đoán được ngày mai nó có dậy thì không cũng không đoán được ngày mai
nó đi Nó có yêu cầu đổi mình không đó thì không không đoán được đấy thì cái

00:34
đấy là một cái không đoán được nhưng thực ra thì vì cái chuyện không đoán
được và nó làm cho mình luôn luôn phải nghĩ một cách rất là tích cực
Ừ và em thì em nghĩ rằng những gì tốt nhất em đã được nhìn thấy được trải qua
được học và được biết từ bạn bè từ các thầy từ các thợ thì mang đến cái trường
Hy vọng nhưng mang đến theo cách không phải là một cái đống hổ lốn mang đến có
phương pháp có khoa học có hệ thống có hệ thống và có phản biện nói ví
dụ Tại sao phải cấu trúc Thành Trung đội
và Tiểu Đội thì cái đấy đầu tiên là phải từ anh Bình trước anh Bình anh có một
thời gian rất là anh thống ở thiếu sinh quân th anh Bình anh cứ kể chuyện cho em
nghe là ngày xưa anh sống như nào chứ Anh không nói em làm như nào anh chỉ kể
thôi anh cứ kể xốt là anh sống như vậy anh sống như vậy anh sống như vậy và vì

00:35
sống ở trong môi trường tập thể thì có lớn có bé có bắt nạt có đại ca ngầm có
tất cả những cái đấy Thế thì thầy cô phải làm như nào có thấy cái điều đấy là
ghê gớm không không và cái đấy nó tự sắp đặt một thế giới và em nghĩ nó là môn
màu giống như một cái xã hội có anh thì nói được em có anh thì không nói có cô
nói được trò nhưng có cô lại không nói được ấy và dường như nó phải khớp với
nhau thế thì từ cái chuyện đấy bọn em cũng kể lại cho học trò nghe là cuộc
sống là vậy Ở nhà khi bố mẹ cãi nhau ông
bà cãi nhau ở trường như vậy không tránh khỏi đấy nhưng cãi nhau xong thì vẫn ở
với nhau Ừ có ông bà nào cãi nhau xong không ở với nhau đâu và vẫn ở với nhau
và các bạn cũng vậy thì đầu tiên là cái chuyện trung đội tiểu đội với nhau rồi
cái chuyện làm vườn khi các bạn ấy làm chân tay thì
những nỗi buồn được xả ra thì bọn em mới trêu là gửi tình yêu vào đất thì bao
nhiêu cái yêu thương bao nhiêu cái khó khăn bao nhiêu cái bức xúc Có thể các

00:36
bạn cũng gửi vào đấy Và cứ như vậy như vậy thì các bạn thành một thói quen rồi
giờ giấc nề nếp sinh hoạt khó nhất là cái nề nếp mà bọn em muốn xây dựng cho
những đứa trẻ hy vọng có một cái nếp tự động về nhà rồi 5 rư vẫn dậy và sau này
lớn đế rồi có một cái tuổi thơ như vậy vẫn nhớ nhưng một cách rất khoa học
không theo một cách phiến diện rồi học các cái nhạc cụ âm nhạc kịch các bạn
cũng được tổ chức với nhau như vậy thành
câu lạc bộ các bạn đua nhau học rồi à Có Em học kém thì lại kiếm chị th anh giỏi
hơn lại kém và các bạn bày cho nhau rất là nhanh Ừ và mỗi một phòng lại thi đua
nhau mỗi một tiểu đội lại thi đua nhau mỗi một trung đội lại thi đua nhau nhưng
thực sự là bọn em không bắt là đang từ 1 lên 10 không các bạn phải có một quá
trình để hấp thụ tiếp thu và thay đổi đấy từ cái việc chào này trước đây lần
đầu chị ra chị thấy đứa trẻ nào hốp len lén len lén lần này chị ra thấy khác tự

00:37
tin hơn biết kể chuyện biết chào biết dẫn mọi người đi chỗ này chỗ kia và cái
vui nhất đấy có thể chị Hạnh sẽ nhìn thấy là đấy Đúng là cái nhà của chúng nó
chúng nó không có khái niệm là cái trường và từ cái trường thành cái nhà
cũng là một câu chuyện nhưng một cái nhà có nề có nếp có thứ tự có trật tự có
trên có dưới đấy và bọn em mong muốn là cái giáo dục từ những cái việc nhỏ như
vậy thì lên lớp các bạn sẽ tự ngoan sẽ tự biết và ở hốp thì có 10 lời hứa đấy
và sáng nào ra cũng đọc trung thực kỷ luật đoàn
kết khi đánh nhau thì em mới quay sang hỏi là ơ Thế sáng nay vừa đọc gì trung
thực kỳ luật đoàn kết Thế có đoàn kết ha bảo chưa Thế làm đúng hay sai rồi à Sai
rồi thầy ạ Thế thì mình quay làm đúng thế thì cái cách mà trong 10 lời hứa
cũng vậy và trong đy nó bao chọn và mỗi lần các học trò vi phạm đều hỏi l Thế

00:38
mình đọc thuộc 10 lướ thuộc lắm Thế mình đã làm như 10 lướ h chưa Thì bây giờ
mình lại quay sang mình làm thế thì từ những cái bài học nhỏ nhỏ như vậy thì
bọn em cứ xây lên cho học trò Ngày xưa thì có phát túi m lông để để rác và bây
giờ các bạn mà thấy không cần nữa vì mình muốn là vườn đẹp trái đất xanh thì
không cần túi mi đâu Thực sự là một cảm giác vỡ Hòa Ừ vì nó đã chuyển hóa được
cái lời hứa đấy thành hành động thật và thầy cô hành chính giờ cắt không mua túi
bóng nữa và các bạn ấy gom rác lại cho cái thùng buổi sáng đi đổ nhưng giờ rác
rất là ít trừ các bạn nữ là các bạn ấy có gom lại mỗi lần các bạn đến chu kỳ
thì các bạn ấy sẽ biết cách đ thầy cô phải để ý tả cái vi phải dạy các bạn đ
bắt đầu để sao vứt rác cho lịch sự và tất cả những cái đấy thì học trò đều bày
cho nhau và em nghĩ Cái đấy là cái sự chuyển hóa rất là rõ

00:39
rệt rất là nhìn thấy ngay được Cứ mỗi việc bé như vậy qua n tháng thì thành
việc to và Những Đứa Trẻ hy vọng có một cái chất riêng là chỉ mong là thật sự là
có trung thực cũng có đoàn kết và kỷ luật với
nhau khi mà con nhớ đến câu chuyện mà mà
cô có kể sáng ngày hôm nay là có mấy bạn
nghĩ đó là thầy quyền hơi nghiêm khắc sợ thầy quyền thôi cho thầy quyền nghĩ đi
Đuổi đuổi thầy quyền mới bị phạt đó mới bị phạt hôm trước đó thì quay ngược lại
rõ ràng đó là một cái hệ thống cái phương pháp nó rõ ràng như vậy giúp cho
các bạn tốt hơn giúp cho các bạn thay đổi Chắc chắn là cũng đã khiến cho thầy
quyền cũng có sự thay đổi từ khi mà anh Quyền vào H vọng cùng với lại anh Bình

00:40
đây 3 năm cho tới bây giờ thì con nghĩ đó là bây giờ thì Trường hiy vọng không
biết là trường hiy vọng cần điều gì bởi vì trường Hy vọng hiện tại là các bạn
đang tự dắt tay nhau các thầy cô dắt các
bạn hỗ trợ cho các bạn à Có lẽ là trường
Hy vọng sẽ cần thêm nhiều câu chuyện mới mẻ nữa Chẳng hạn như là cô Hạnh đến với
trường cô là người kể chuyện chẳng hạn như là cô Minh Ngọc Đến sẽ chỉ các bạn
biết đó là cái điều thú vị của người thuật hay là các tổ chức Thế giới chỉ
chới các bạn về những kí thức mới mẻ có phải là đ là điều mà trường Hy vọng đá
cần nhất Không ạ là trường Hy vọng có hy vọng à thầy trò suốt ngày trêu nhau là
có hy vọng có hết à Giống như phú nói Chị Hạnh nói
là hy vọng cần nhiều câu chuyện hơn câu chuyện của khắp nơi trên thế giới câu
chuyện của những người đã sống trọn vẹn với một cuộc sống của mình không phải
câu chuyện của những người quá nổi tiếng quá giàu sang không không hẳn à câu

00:41
chuyện của ai cũng được Nhưng những câu chuyện của sự tử tế của sự yêu
thương giống như anh Quốc đến anh kể chuyện là ai tin được ở Việt Nam làm ra
được cái cái con đom này rất nhiều bạn hốp giơ tay có một bạn anh Quốc nó trêu
là nhận ngay làm nhân viên sau này ra trường năm thôi và và bạn ấy nói rằng
muốn làm được sản phẩm đẹp thì phải thiết kế hay và anh Quốc là một người
sống ở Mỹ rất nhiều năm và anh chỉ nói một câu hôm đấy trước khi anh về anh nói
với thầy với trò của trường là trường này đã tiếp cận đến một cái môi trường
giáo dục rất hay còn hay gì anh không nói tiếp tất Mỹ đ ấy và và thực sự là
hay vì sao hỏi anh anh bảo là tự tin dám nói quan điểm của mình dám nói ý kiến
của mình và một lớp học trước khi đứng lên phải lườm cô Hạnh cái xem có được

00:42
nói cô lườm cho cái lại ngồi xuống đó nhiều trường nay như vậy trẻ con thì cho
nó nói nếu mà nó nói sai đi Đánh giá thầy cô không phải vì các bạn đấy như
vậy mà và có như nào nên phơi bày như vậy và xấu thì mình sửa tốt thì nhân lên
và cứ nói thật nhiều và sẽ thấy nhiều cái xấu và nhiều cái xấu thì cứ sửa
nhưng thấy xấu lại đồng Lõ mới xấu lại cổ vũ xấu thì không phải là hy vọng và
hy vọng Cứ sửa sửa hàng ngày sửa hàng ngày sửa rất nhiều điều và kiên trì thế
nên là cốn nói là cần gì thì cần rất nhiều câu chuyện về hy vọng ở khắp mọi
nơi mà mỗi một câu chuyện đều là một bài học cho thầy cho trò của trường Hy vọng
tức là mọi người đều cảm thấy có một cái tình yêu thương gì đó một cách lặng lẽ
chứ không có nhất thiết là phải ghi tên vô danh sách nhà tài trợ trả quyền lợi

00:43
nhà tài trợ rồi mình không thấy mình không thấy điều
đó và thật ra đó là chị thấy nó quý nhất á là ở cái chỗ đúng như anh Quyền nói
làm cho trẻ con nó tự tin nó tự chủ và nó không Hỗn sược nha Nhưng mà nó nói
thẳng những cái ý nghĩ của nó hôm đó chị
rất là vui là có cô bé đó thì nó đi theo nó nó nhỏ nhỏ với phải lên tới tận ông
giám đốc á Nói nhỏ nhỏ là Thưa thầy là mấy bạn kêu con là Công Chúa Răng
hô Công Chú hay nữ hoàng gì đó à Nữ Hoàng Giang hô con buồn quá thầy xử đi
thầy thầy xử sao ta thầy thầy xử Sao chị quên n Thật ra thì những cái câu chuyện
đấy nó nó hàng ngày ấy Hàng ngày bạn thì
th nói là cái mũi to quá bạn nói cái tai to quá đấy Thế thì phải nói là ông mình

00:44
được gọi là nữ hoàng ở trường có mỗi mình nữ hoàng ở đất nước chỉ có một thôi
Mình cứ tự tin mình đứng lên sân khấu mà ô ta là nữ hoàng ră ngô và vui nhất là
năm sau thay răng rồi làm nữ hoàng chỉ được hết năm nay thôi hết nhm kỳ hết
nhiệu kỳ thôi năm sau thay răng rồi thì mới có học lớp 3 năm sau thay răng thì
hết răng hô thì lúc đấy lại buồn Ừ lúc tuần tới chào cờ Thầy cho con lên hô Nữ
Hoàng Giang hô nếu như bảo là thầy sẽ đi xử các bạn thì gia là một vấn đề rất
nghiêm trọng rất trọng tức là các bạn đang trêu chọng nhưng hãy thành một cái
chuyện rất vui cho tụi nhỏ và nó thấy nó là số một chưa khai nước Hoàng Giang hô
rồi và số một thì sẽ tự tin hơn và mỗi một bạn thì sẽ có một cái đặc
điểm gì đấy rất là giỏi Anh Bình hay trêu với em là nó giỏi cái gì cho nó
giỏi nhất cái đấy ví dụ như đánh phỏm giỏi nhất th phải là số một của trường

00:45
đánh bi giỏi nhất về số một của trường ở trường có một bạn m người hay trêu là
nhân dừa trèo lên cây dừa không cần cái gì hết trèo trèo trèo lên và mọi người
Phong là thần dừa thần dường Thế thì khi
được phong một cái cái tước một cái chức ở mỗi đứa trẻ thì nó rất tự tin nhưng
phải đúng phải đúng để nó tự tin và nó có một
cái giỏi Chì đế nó tự tin Ví dụ như Quốc đất có một cậu rất là giỏi cứ khó nhất
để gọi cậu ra thì cậu rất là O là khó nhất là thầy gọi ta
rồi thì hãy để ý để chọn và từ những cái đấy để nuôi dưng những cái khác và mỗi
đứa trẻ nó phải cần có một điểm nó tự tin nữ thế thì tại sao nó thích ở ngoài
xã hội những người những đứa trẻ mọi người thấy là nó thích làm đại ca nó
thích đua xe số một vì nó muốn được ghi nhận Thôi vì không ai ghi nhận nó nó

00:46
phải làm những cái mà xã hội cấm Ví dụ như đua xe hút nhả lâu có rất nhiều
thứ và nếu như không để ý thì mình nghĩ nó là hư nhưng th ra không phải nó đang
cô đơn thì mỗi một bạn nhỏ Hãy tìm cho bạn ấy một điểm mạnh nhất để bạn ấy tự
tin vụ trường của bạn đánh đàn rất là giỏi piano rất là giỏi trống rất là giỏi
làm tất cả mọi thứ Thế thì các bạn khác nhìn tấm gương h đi theo thế Tự Dương
lại những thằng đi đằng sau lại trở thành Đệ tử oài lắm tự Dương có mình có
mấy đệ tử đng đánh theo đánh chống thì cái cách ở hộ đang làm giáo dục như vậy
xe đạp thì đầu tiên chẳng ai biết đi như các bạn cấp một bây giờ ai cũng biết đi
cứ cưỡi lên nó đi có các anh chị dạy bây giờ tự tin đấy và và cái câu chuyện xe
đạp cũng hay vừa rồi có một chương trình gọi là h b do tất cả các bạn học sinh ở
thành phố Hồ Chí Minh không đi nữa đi du học

00:47
rồi không đi nữa xe để lại không ai đi bán thì rẻ thì các bạn mới tặng lại cho
một cái cộng đồng một cái bạn Nhóm lập ra do chị Giang đỗ thì gọi là hop by th
sau đó thì cô phm Chi Lai thế sau đó thì mới mang đến cái công ty xe đạp Thống
Nhất sửa đẹp lại người gi hốp và đấy gọi là hốp B Dạ và đấy là một điều cho vừa
hay vừa vui và trên mỗi một cái xe đạp ấy thì chị Giang hỏi là quyền cần gì thì
anh có nói là cho một cái cái tác trên đấy một tờ giấy xe này là của ai đi bao
lâu rồi và mình đã đi đến đâu rồi ví dụ Tớ bây giờ tớ đi Mỹ rồi Xe này tớ đã đi
đến Mỹ rồi vì nhờ cái xe đấy mà tớ đi được Mỹ và các bạn hốp hiy vọng tiếp
mình đi cái xe này mai mình được đi Mỹ cái cách cho cũng tuyệt vời hơn thế thì
ở Hố thì cũng có một lần như vậy khi dọn 1 năm thì các bạn có năm bộ
quần áo thôi để mặc chính thống Còn hai bộ mặc nữa là bảy bộ thì trước đây các

00:48
bạn mang ra nh nhiều lắm thì các bạn mới Thầy Trò mới quyết định mang tặng cho
các bạn ở trên vùng cao của quả Ngãi thì
thầy trò mới gom được 1000 bộ nhưng cách của học trò hốp gom rất hay giặt rất là
sạch sẽ Gói lại nhưng ghi rất kỹ là tớ là Hương mặc bộ này 2 năm tớ bằng này
cân sai tớ như này nếu bạn thấy hợp với bạn thì bạn hãy hãy nhận và các bạn ghi
và dán ở bên ngoài Ừ và điều đấy vui lắm là thầy trò thấy rất là vui và em thấy
rất là vui thì cái cách mình bày ch học trò đang được Hiện lên như vậy và khi
nhìn thấy cái tờ giấy nó xúc động th ra là tưởng là cái gì to quá mới xúc động
nhưng hóa ra không phải nó của một con người cụ thể tình cảm cụ thể biết cho
cho các bạn ghi rất là rõ và tớ đã mặc như vậy nếu bạn thấy phù hợp thì bạn hãy

00:49
nhận như sự Trương Trọng của chính các bạn ấy các bạn ấy đặt để bản thân mình
một cái người nhận tiếp theo cái sự trơ truyền cái sự trân trọng từ chính một
Thật ra cũng Phú thấy là trong cuộc sống
á Có những lúc mình cũng đã nghĩ tới cái
việc là à cái cô giáo Mình không có thời
giờ để đi thăm mà mình mình không làm gì thì mình ấy nấy Thế là mình gửi một cái
khoảng tiền và mình cảm thấy mình bớt áy
náy thì thật ra ra là học trò trường hốp nó không cần nó không cần cái điều đó
nhưng mà nó lại cần hơi cầu kỳ hơn tức là ông thầy quyền này ổng cầu kỳ lắm Tức
là hãy cho nó thời gian hãy cho nó tình thương thời gian thì có khi mình tới
mình ngồi mình gà rù đó thì nó cũng chán nhưng mà là càng ngày càng thêm nhiều
người đến đem tri thức tới đem tình thương Tới

00:50
và đem những cái mối quan hệ kết nối cho
những đứa nhỏ tới chị hy vọng là mấy đứa mà nó ra khỏi trường Chắc là nó đều như
vậy phải không em Ừ và bọn em đều mong muốn như vậy các bạn ấy có những bạn sẵn
sàng đi học bánh Học làm bánh Ừ có những bạn sẵn sàng học làm đầu bếp nhưng phải
phải học trọn vẹn phải biết chính xác mình thích cái đấy cơ không Mơ mà và
biết chắc là mình sẽ đi bằng được cái nghề đấy đam mê Cái đấy Thế thì cái cách
để các bạn hiểu đam mê thì B đấy Phú nói là trường cần gì là cần những người làm
bánh đến kể chuyện cho làm bánh à Đấy cần những người làm video đến kể chuyện
cho làm video Thế thì các bạn mới nhìn thấy hết là à làm video không phải dễ
khó phải thức ngày thức đêm thức hôm phải chèo cây để quay ví dụ
vậy làm nhạc cũng khó rất khó thế thì các bạn được nghe tất cả các nghề rồi ra
quyết định sau khi khi ra quyết định rồi lại nghe một lần nữa a thầy có biết một

00:51
cái cô làm bánh trong thành phố Hồ Chí Minh đấy đ nói chuyện với cô cô bảo đấy
như vậy như vậy à Thầy ơi đúng bánh là lựa chọn của con rồi Ừ thì hãy nên như
vậy và hướng nghiệp đấy là một cách hướng nghiệp hướng nghiệp bằng nghề của
mình hướng nghiệp bằng tình yêu thương của mình hướng nghiệp bằng mình sẵn s
ràng dành thời gian cho những đứa nhỏ đấy gọi là hướng nghiệp Ừ cái hay nhất
là thầy cô ấ học sinh học được năm thầy cô lại học được 10 cơ Vì qua ví dụ qua
Mỗ một câu chuyện hôm nọ cô Minh Ngọc Đến là thầy cô học được rất là nhiều thứ
và Và cái sự hiện diện rõ nhất khi cô Minh Ngọc rời đi thầy cô đã tự thiết kế
một vở nhà kịch chuyến tàu Hy vọng vừa rồi và tất cả học sinh của trường đều
được lên sân khẩu và cái đấy là một cái tinh thần rất hay không phải lựa chọn ai

00:52
cũng được lên sân khấu ai cũng được lên diễn và ai cũng thấy vui còn bình thường
là phải chọn bạn nào giỏi có năng khiếu một tí lên như đây không lên làm gì cũng
được nhưng phải xuất hiện trên sân khấu và vừa rồi là cái tinh thần của cô Minh
Ngọc đem đến một cái tinh thần như vậy rồi tinh thần được thể hiện luôn Tết
trước khi về nhờ hôm nay thì cô hn mới thấy là cái chuyến đi của cô hn với lại
cô bên ngọc mới tạo ra là chuến tàu H vọng dành cho các bạn vừa rồi là bở kịch
chuyến tàu H vọng kể từng khúc từng đoạn đi xe đạp về qua cánh đồng thấy bà đang
lúi húi lại nhảy để dựng xe đạp xuống là xuống nhấc bà lên bà ơi Mới Từ Hy vọng
về thế là nó kể một câu chuyện rất hay đời sống của chúng
nó về nhà đi chòi chái xoài mang vàng Tháp Hương là các bạn tự kể một câu
chuyện cuộc sống thật nhưng lại mang tên chuyến tàu hiy vọng và Phú hỏi là thầy
cô cần gì thầy cô cần rất nhiều người kể chuyện cho học trò để thầy cô học

00:53
hôm trước là Minh Ngọc dạy cho các cháu nó đóng kịch thì á Em biết không Tức là
về cái chị suy nghĩ chị nói là tại vì trước đó là Minh Ngọc có giới thiệu cho
chị quen với một cô Dạ tên là Vân thì cô
Vân này cổ học cái kịch ứng tác ở bên Mỹ về và cổ có dạy cho một số người Đúng
rồi Vân Impossible Dạ thì á là Minh Ngọc mới nói vậ chứ bà học tới đi Bà học tới
rồi tôi ở bên này thì bà ở bên đó bà dạy kịch cho mấy đứa nhỏ thế là vừa rồi Cô
đi học D nhưng mà nó buồn cười là vậy nè
khi mà chị nói chuyện với mấy đứa lúc em ngồi nói chuyện với ông quốc ở trên lầu
á là chị ngồi Chị nói chuyện với lại mấy
đứa lãnh đạo á nha Trung đội trưởng tiểu đội trưởng rồi đó thì chị mới nói là cô
sẽ ráng học lên cái kịch ứng ứng tác này một số level nữa ráng Sao tới hè cô ra

00:54
là cô dạy và có thể là hè cô chưa có đủ sức á thì cô sẽ nói là thầy quyền cho
cháu nào đó cho đứa nào đó đi vô học thì
cái đứa mà nó cũng không chịu nói gì hết là cái thằng Nghị đó con nha cô Trời ơi
mừng gì đâu á Thằng Nghị là một cái trường hợp khác em rùng rợn sao em kể nghĩ
là cậu ấy lúc gặp là cậu không nói gì toàn
là những đứa mà tự phế võ công không nói gì hết cơ cậu không nói gì cậu ấy chỉ
cười thôi Dạ vì vì cái nỗi buồn nó ẩn quá sâu không thể nói được đấy và mọi
người cứ nâng dần nâng Dần đấy như cách chị Hạnh kể giữa đám đông xung phong Nói
ngay và bây giờ nói rất là nhiều rất là vui vì có ba có có bạn Dạ mọi người hay

00:55
trêu là có đồng bọn khi có đồng bọn thì làm được mọi điều đấy là điều vui nhất
thế và và cái cách bạn ấy đi qua thì tự các bạn Chính xác là tự các bạn đấy dìu
dắt nhau đi quả tự những học trò dìu dắt
nhau đi qua nhưng luôn luôn các bạn luôn
luôn biết là bên cạnh có thầy có cô đứng bên cạnh nên là đi qua một cách rất là
an tâm đấy vì có thầy với cô đứng đằng sau rồi đứng bên cạnh mình rồi đấy thì
em nghĩ đấy là một cách cái mà các bạn đang đang đi với nhau ừ một cách rất là
tuyệt vời chị không có tưởng tượng được là cái cái cậu mà lúc cha mẹ nó mất á là
nó quyết định là nó nghỉ học rồi nó nghỉ
học xong rồi Em nhớ là chị Phú nhớ là cô có kể là nó đi bán sách đó để lấy tiền
để hai anh em sống và nuôi em đi học Em tên là Gia Nghi Đúng rồi nhớ hay em đó
là Gia Nghi và á là quyền có biết là Gia

00:56
Nghi nó viết cái thư cho chị trong đó nó có nói vậy n đc nó nói vậy nè cô là cô
Hạnh bánh cuốn vì cô kể chuyện rất là cuốn là bây giờ có thêm một cái tên nữa
là bánh cuốn bây giờ mình thấy mình đủ thứ nề hết trơn á thì là nó kể và trong
đó nó nói là cũng có lúc khi mà anh em tụi con chưa có được gặp trường hóp á
Con nghĩ là Từ đây trở đi mình không thèm nói chuyện với ai hết mình cứ lặng
lẽ như vậy thôi tại vì con tuổi Thân lắm
Con nghĩ là đời này chẳng ai thương mình hết Nó nó nó viết rất là dễ thương nó
viết rất là thực tình rồi đó cái cái thằng anh mà gọi là phải hy sinh cho con
nhỏ em đi học á là nó đâu có tự thấy nó vui vẻ đâu nó cũng buộc lòng lắm á thành
ra lúc mà đến nhà đó nó không có cười gì hết trơn nó cũng không nói gì luôn nó

00:57
ngồi cù rủ cù rù vậy nè và hôm đó Vừa mới nói là để cô nói với lại thầy quyền
là chọn bạn nào mà phù hợp cho đi học cái cái lớp kịch ứng tác đó con nha cô
là ổng Giơ tay lên liền mình nhìn ổng con nha cô mình thấy nó vui gì đâu á Tại
vì mình đã biết quá khứ quanh liệt của ổng rồi đó thành ra là đó mà nhiều lắm
cái cái thằng bé mà mẫu quốc Sa là nhỏ nhất mà em có viết nguyên một cái bài á
là nói ông Quốc đang nói chuyện ta kéo cái xe ta đi ra vừa đi vừa nói
sao m Quốc Sa là người Jack lây ở Khánh Hòa rất thích rất thích chim
sắt chim sắt tức là tức là những con Fly cam những con Dom ấ và cậu bảo quê cậu
trước giờ nhìn thấy con chim đấy đi thầy là kiếm cho một con chim ai vào cũng gạ
là kiếm cho một con chim muốn bắn hạ xuống đấy và lúc nào cũng thích tò mò và

00:58
và em nghĩ rằng nuôi dưỡng cái sự tò mò đấy cũng tuyệt vời Ừ th cứ cho tò mò và
kể chuyện về các cái thiết bị ngại xa thì khi đến trường không biết tắm nước
nóng vì nhà không tắm nước nóng cậu không thích tắm nước nóng không thích
tắm trong phòng tắm không thích đi trong buồn cầu và phải thích rất là thiên
nhiên cơ ấy rất là thiên nhiên thích mọi thứ tự nhiên
và đến giờ thì các anh cũng bày cho xa được khuân khổ ngày đầu rất hay mất Thìa
và cậu là gọi là dũng sĩ diệt thìa vì chưa có thói quen nh ra phải cầm
thìa ăn xong cất đi nhưng không có thói quen lại vứt đi và những cái đấy là
không được bày và bây giờ các anh đã bày được là biết cầm thìa cầm đũa cất thấy
thì từ những cái nhỏ nhỏ như vậy nhưng cũng phải tính bằng tháng phải tháng

00:59
nên không có thời gian thì nói gì thì nói cũng khó để nhìn thấy một đứa trẻ
lớn lên là cũng khó để thấy một đứa trẻ nó thay đổi cũng khó và có thời gian
nhưng phải biết cách ghi nhận ghi nhận đ cái nhỏ như vậy Ví dụ như biết cất thìa
là vui lắm Cả Thầy cả trò đều vui Hôm nay biết cất Thìa và hôm nay nó biết đi
tắm Hôm nay nó biết đánh răng tất cả những cái điều đấy Thì những đứa trẻ nào
nó cũng cũng đều trải qua hết Nhưng ai có đủ thời gian để ghi nhận công nhận
những điều đấy ở các bạn hay không giống như nghị thay đổi rất là mất thời gian
đấ bây giờ cũng sẵn sàng cho mọi việc cũng sẵn sàng để thay đổi và khi mở lòng
ra để thay đổi thì em tin là các bạn cũng sẽ thay đổi và ở cả Việt Nam thì
còn nhiều ắm đến mấy trăm nghìn bạn nhỏ như thông tin em biết là qu hội lin hiệp

01:00
Phụ nữ Việt Nam là hơn 400.000 trẻ em một Côi các hoàn cảnh các dạng khác nhau
th làm thế nào Hay là cứ cho áo cho mì tôm cho quần ch không
phải em vẫn nghĩ là các bạn nhỏ ở những vùng khó khăn vùng cao là cần câu chuyện
để hy vọng hơn dụ xem được xem một cái văn phòng
làm việc rất là hiện đại có những bạn đã đứng đây là con mong đến đấy làm việc
thế thì nó cứ nuôi ước mơ đến đấy làm việc thôi và cái cách mà trường H vọng
hôm nay cũng đang Vậy cho đi thăm các văn phòng nổi tiếng thăm các nhà máy đấy
Hôm nọ anh Quốc ra là hứa là hè này sẽ Tháng Tư là thầy sẽ cho đi vào 30 bạn đi
thăm cái nhà máy của bá Quốc để xem là sản xuất nào làm nạ để nuôi ước mơ thế
thì thay việc là cứ cho những cái đồ kia thì mình Hãy mang những đứa trẻ đi vào
thành phố Hồ Chí Minh chơi bằng tàu hỏa thì biết thêm phương tiện tàu Hòa đến
một văn phòng rất là đẹp đến một khách sạn rất là đẹp đến bãi biển rất là đẹp

01:01
và làm một bộ phim về chiếu cho cả trường xem và em nghĩ cách đấy là cách
nuôi ước mơ và những B hy vọng ngi hy vọng thế thì học trò hỗ cũng vậy đến từ
khắp nơi 41 tỉnh thành đến đ khắp mọi miền của quê hương đất nước này Thế đến
đ để nuôi ước mơ và nuôi hy vọng đ Thế thì các cô các chú đến kể chuyện cho là
đ kể để nuôi H vọng Nếu mà nghĩ là kể cái câu chuyện
của cuộc đời mình cho những học trò ở đây để nó nuôi hy vọng thì nên kể còn kể
để cho xong chuyện thì cũng không nên kể Ừ và kể để nuôi H vọng và em nghĩ rằng
nhiều nhiều những đứa trẻ ở khắp cái đất nước này
cần cần câu chuyện của mỗi một người sống tử tế như nào sống trọn vẹn như nào
sống có đồng bọn thì cần như nào có nhiều người có bạn đâu có nhiều người có
nhiều bạn vì sao có nhiều bạn thì kể cho các bạn ấy nghe đấy thì em nghĩ rằng

01:02
mỗi một bạn sẽ có một cách tiếp thu nhưng kể thật nhiều thì các bạn sẽ
chuyển biến và đấy là cách nuôi hiy vọng và nuôi ước mơ em nghĩ là tốt
nhất em từ khi mà em đi làm kinh doanh rồi Em học tâm lý mà em chuyển qua em
làm th này rồi á thì sao Gia đình sao rồi Bản thân em Sao nhìn về tương lai
Sao em thấy em học được quá nhiều điều Ừ khi làm với các bạn nhỏ
Cả nhà có hệ thống lại những cái điều mình học đó là nó nằm vô cái kênh nào nó
nằm vô cái Channel nào không đ Bữa nào chị ăn cấp cái bí kiết đó một cái ví dụ
như khi làm với Làm trực tiếp với các bạn nhỏ các bạn ấy kể về cái sự bắt nạt
trong trường học và Hiện nay có rất nhiều dạng bắt nạt thì không phải đánh
đng là bắt nạt Ừ bắt nạt bằng lời nói và hiện nay các bạn nhỏ thì có rất nhiều

01:03
các các bạn ấy cách tổn thương đem đấy cho các bạn chào cô Cô không nói các bạn
cũng tổn thương chào cô Cô nói cũng tổn thương
à muốn quan tâm đến cô cô không quan tâm mình cũng tổn thương ừ à Bạn Cùng Phòng
Chào bạn Bạn không trả lời cũng tổn thương và hiện nay là trong trường học
hiện nay mọi người nói là bắt nạt nhưng dường như vẫn đang chỉ nghĩ rằng bằng
hành động nhưng có rất nhiều từ thầy cô có có thể bắn ngạt học trò thầy cô cũng
có thể làm tổn thương học trò nên giáo dục bây giờ
khó lực đầu tiên là các bạn dạy cho em biết cái cách như vậy Cách thứ hai là
ngôn ngữ của các bạn với nhau thế thì phải học lại trước đây là rất là nguyên
tắc cái gì cũng muốn phải làm ngay nhưng không phải vậy các bạn ấy có thời gian
thẩm thấu d phải hiểu rồi mới làm và tất
cả các bạn hiểu rồi sẽ làm và làm rất là

01:04
tốt khi thầy cô ở bên cạnh vỗ về dìu dắt đi nên là học lại với các bạn học được
rất nhiều cách tươi mới trẻ hơn hiểu chuyện hơn nhưng có một thứ quan trọng
với trẻ con với học trò là hứa là phải làm ví dụ như với chị Hạnh hứa rồi bả
Chiều nay đi ăn cơm với chị Hạnh chị Hạnh ơi em bận mất rồi Em có cái lịch
khác là ok thì hạnh cũng ok và người lớn dường như chấp nhận cái chuyện đấy hơn
nhưng với h với học sinh rất là khó Thầy ơi chưa đi ăn
à Hỏi hoài nhức xương Thế thì như vậy là
làm cho mình nghĩ rằng thực ra mình nghĩ là các bạn lại đỏi như không phải
vì các bạn học sinh rất quan trọng các bạn nhỏ rất quan trọng nên là dành thời
gian như nào nên lại nhìn ra là rất nhiều gia đình điều kiện kinh tế đi từ

01:05
sáng đến tối con thì giao cho thầy cô Tối về giao cho giúp việc thế thì có rất
nhiều đứa trẻ đang cô đơn chính Ngô nhà của mình thế giáo dục có làm được không
Dạ có làm được cho giúp cho những đứa trẻ đang cô đơn chứng gia đình của mình
không vì nó không có bạn ở lớp có bạn rồi về hết thế thì về chung cư đi ra
ngoài Sợ bắt cóc không có chỗ chơi dạ cha mẹ canh dữ lắm bố mẹ canh tự đi xe
không được nhưng ở hốp lại khác được chơi với nhau được đá bóng có sân được
làm vườn được chạy được nhảy được làm tất cả những gì mà các bạn ấy thích thế
thì mình giải quyết ch chuyện các bạn không cô đơn không cô đơn thì hạnh phúc
không cô đơn thì có H vạo không có đơn thì cười suốt
ngày và người lớn cũng học được thế thì em nghĩ
rằng bao nhiêu năm tích lũy được kinh nghiệm kiến

01:06
thức cuối cùng cũng không phải và khi làm với người lớn này rất dễ đoán là
ngày mai ông ấy sẽ hành động gì ngày mai ông sẽ làm gì Rất dễ đoán nhưng với các
bạn nhỏ không không thể đoán được vì cái cảm xúc các bạn nó lên xuống nhưng khi
đã đoán được hiểu được quy luật đấy thì lại dễ hơn lại dễ hơn dụ như có bạn hỏi
là con muốn gì Giơ tay lên con muốn thay
thầy H sao thầy vì thầy hay phạt Con đấy là đề nghị với Chủ tịch Tập đoàn FPT là
anh Bình và đúng đấy thế Đúng Nghĩa Nhưng mà ví
dụ ở công ty mà dám giưa tay hôm nay em muốn thay đ đang làm giám đốc sợ
ngay và điều đấy yêu quý yêu quý thật sự và các bạn không nói
dối nói dối một lúc biết nge và và học được tất cả những cái điều nhỏ nhỏ như
vậy nhỏ nhỏ và đôi lúc cách quan tâm tưởng là cái gì to tát N không phải tôi

01:07
lúc viết theo một cái thiệp đúc viết theo một cái thư như cô Hạnh cũng nhận
được thư của các bạn mà thầy cũng chưa được đọc cô chắc là có một cái gì rất là
cảm xúc vì lâu lắm mới nhìn thấy chữ viết bằng tay
đấy nắn nót xong rồi nào đọc xem là ai biết nào có một người trong phòng giơ
lên cò biết cho cô đ không dấu và cảm xúc nó như nào nhé nếu như nó nghĩ là
cái cảm xúc đấy không thật Nó giấu không phải con đâu Nhưng cảm xúc như nào đối
diện với cô vừa viết thư cho cô trao cho cô để cô
đọc đấy là em nghĩ là đấy là một cái điều tuyệt vời ở các bạn và đấy là một
điều mà học được rất là nhiều những năm tháng đi làm kinh doanh
rồi ở Viettel thì sống ở Peru học được rất nhiều cái các cái kỹ
năng các cái kết nối các cái quan hệ các cái cách làm việc trong một tổ chức lớn

01:08
bây giờ mang gãi những cái đấy ra thành những cái rất là nhỏ nhỏ để làm với học
trò và em nghĩ cũng đấy cũng là cách để đang đi học vừa học vừa dạy các bạn đấy
và chơi cùng các bạn và cả nhà em thì cả vợ em và các con em đều thấy rất là ủng
hộ rất là hạnh phúc và cũng thấy vui vì có rất nhiều bạn tự dưng mọi người mọi
ngày à các cô các chú đến toàn gọi sếp bây giờ không thấy ai đến toàn gọi thầy
thôi từ bé to mà thầy Toàn mất đi có thấy được
đâu nhưng mà lại thầy thấy được rất là nhiều Em chỉ nhớ lại á là có phải là tất
cả các trường hợp nhận vô trường là em đều đến em gặp hết Không giai đoạn đầu
các lứa đầu là em đi hết Ừ đấy nhưng sau đó thì vì rộng quá thì những trường hợp
nà không đi được thì em lại cử các thầy cô đi cử cô Châu đi cử thầy Chi đi cử
các cán bộ của trường đấy và Thông thường thì thầy cô cả trường sẽ phải này

01:09
đi hết Ừ thì mọi người hỏi đi Thấy làm gì đấy cũng là một bí mật
Ừ có rất nhiều bạn khi bạn ấy đến tuổi nổi dậy thì Nổi Loạn ấ thì cái nơi trốn
thuộc về rất quan trọng và cái đấy nó em nghĩ cái đấy nó rất tốt chong giáo dục
cái nơi xúc thân đó hả em Nó gọi là nơi chốn thuộc về mỗi một người nó sẽ thuộc
về một chỗ nào đấy và khi về đấy người ta rất là vui Ví dụ như em không biết
chị thuộc về đâu Ví dụ như ví dụ chị ra Ninh Bình quê ba chị thấy ôi sao hạnh
phúc thế mà trước đây mình chưa Giờ có được và mỗi một ai sẽ có một chỗ n
đấy hồi lứa F2 em có một bạn bạn ấy quậy tuổi dậy thì mà Thì em bảo là thì nói
chuyện thì em cới kể là cái ngõ của nhà con đi qua ba nhà có hai nhà đứa bạn
cùng lớp có cô giáo đứng ở trên gì gì ạ Và khi đi là lúc nào em cũng biết là
hàng xóm là ai tên gì Bạn học là gì và hãy ghi nhớ cái việc đấy khi bạn ấy có

01:10
chuyện thì mình mang mình kể cho bạn ấy nghe là thầy Thế nhà con nhá Đi qua Hai
cái cầu có cái nhà rất nghèo nh hoặc là có cái gì để một nhận Dạ thì
bạn Ơ cái ông này ông cũng biết quê mình ấy nhỉ ch ông mình thì hãy đi để làm
việc đấy Nên là thầy cô ở trường nên là bọn em yêu cầu đi ghi rất là rõ nhà 5 m
vuông ba người ở khi có chuyện thì phải ra ngoài đường ngồi thầy cô biết hết
nhưng biết đấy là để kể cho học trò không khi có chuyện thì mang ra có
chuyện là gì không nghe lời Quậy Tí đòi về tí không không ở đây
nữa vừa đánh nhau rồi khó chịu Chuyện gì Kể và khi khó chịu thì hãy kể cho các
bạn nghe câu chuyện của quê các bạn nên nên rất nhiều bạn gọi là không
biết về đâu đấy là điều khổ nhất có nhiều đứa nó không biết ở

01:11
đâu không biết thuộc về đâu Dạ cái cảm giác rất là sợ hãi nên là ở trường khi
thành gập trường là anh Bình nói là phải
về một năm hai lần để về biết nơi mình ở đâu có một điều rất hay nữa ở hôp mỗi
một năm có những bến về khác nhau có những bạn năm nay năm nay kỳ năm nay về
Nam Định Thái Bình rất là nhiều V ông bà ngoại Ông bà nội Dạ và năm nay các hop
đi khắp nơi và đi về nội đi về ngoại và đi có năm nay có xuất hiện rất nhiều Quê
Mới Quê Mới Quê Mới Thì đấy là có bà ngoại ở Dạ thì trước đây không về vì mẹ
mất rồi bây giờ về bà Ừ đó và các bạn hạnh phúc đ đấy năm nay thầy cô rất là
chờ đón là ra tết là các bạn đều phải trả bài cho thầy bằng
video một bài viết kể về chuyện mình về Khuê ăn tết dạ

01:12
Đấy là cách để lưu giữ lại cho các bạn lưu giữ lại cho các bạn và Nghĩ Biết đâu
N 10 năm nữa các bạn ấy lại có một cái ký ức rất là đẹp có rất nhiều câu chuyện
vui và được thầy cô lưu giữ cho mình cái đấy là điều cũng thú vị và hãy
chờ em đi tới các gia đình đó có những cái câu chuyện nào mà em ghi nhớ Thí dụ
như là em thất vọng hay là em cảm động gì đó một cách đặc
biệt đến đến giờ em đi đến mấy nghìn nhà
là mỗi một gia đình đều có những cái cái riêng Ừ
nhưng nhớ nhất là em đi một gia đình ở Cần
Thơ bà thì lớn rồi khoảng 80 rồi nhưng mất ba bốn người

01:13
con lúc đấy bà cũng bị đi cách ly Thế thì em đến nhà thấy rất nhiều cái khăn
màu xanh của bộ đội Thế em mới tò mò vì điểm nhận dạng của những người đã từng
bộ đội Ừ thì bà bảo là ngày xưa tôi sống được là khi tôi cách ly ở chỗ mấy chú
đội chú cho tôi cái khăn chú cho tôi nước uống là hồi kháng
chến hay là mới trong cái covid này em CoV Dạ và con tôi lúc đấy là bị thanh
niên không được sang khu bộ đội tôi già được Khang khu bộ đội Ừ và con tôi không
được ở khu bộ đội và bao nhiêu oán hờn tủi thân khó chịu buồn đau B Dồn hết bà
em trong 8 tiếng và em phải ngồi nghe tám tiếng vì kể câu chuyện của người con
thứ nhất một tiếng người con thứ hai một tiếng người con thứ ba một tiếng người
Con Thứ tư một tiếng là hết bốn tiếng à Xong giái lao đi ăn cơm xong vô nghe nữ

01:14
không Không giải lao hôm đấy bà cho em ăn chuối với lại xoài đúng B xoài rồi
sau khi hết bốn lần lượt từ người con là
kể trên chuyện của mình chuyện của những
đứa trẻ thứ là như vậy và về em uống mất hai ngày nhưng thực sự nó đọng lại cho
em một cái là những cái buồn đau không được giải
thọa những cái oán hờn họ cũng không được giải tọa và biết bao nhiêu cái tuổi
Thân giận hờn và họ em nghĩ sẽ mang suốt Vì cái đối xử trong covid hay Sao
em kì cả đối xử trong covid Nhưng cái buồn nhất là khi con họ ra đi Rứ đuột đẻ
ra không nói được một lời nào chào nhau và cái lời chào trước khi chết em nghĩ
quan trọng Ừ và cái covid nó không tạo cho cơ hội mỗi người có một lời chào
C hết và và bà buồn đau vì không nhận được lời chào từ

01:15
con con đ chết mình ở lại và vẫn luôn luôn hoan hoại là có một điều gì đấy Vẫn
chưa nói được với các con và các con không nói được với mình nên là cái tấm
lòng người mẹ nó đau thương em nghĩ là nó khủng
khiếp còn chiến tranh thì rất tự hào là con đi thì em có nói chuyện về chuyện
chiến tranh rất tự hào là con đi vì một cái cái nghiệm vì đất nước thì con hi
sinh vẫn hãnh diện Ừ còn tự hào có ý nghĩa có ý nghĩa đúng không có ý nghĩa
và đây chết không ý nghĩa đấy là một cái câu chuyện của một bà đấy thì muôn màu
các bức tranh nhiều lắm có nhà chỉ còn lại
nguyên đàn ông có nhà chỉ còn nguyên lại
phụ nữ có nhà còn nguyên lại trẻ con đấy và mỗi một nơi đều có những cái khác
nhau và đến giờ thì các bạn nhỏ là được dị di

01:16
tản về quê hết này về nội về ngoại gửi gắm hết để những người còn lại vẫn tiếp
tục cuộc sống mưu sinh vẫn tiếp tục công nhân vẫn tiếp tục làm vẫn tiếp tục bán
hàng và thêm một lần nữa Những đứa trẻ lại bị bỏ ra về biết quê biết làm gì
biết ai chăm và các bạn có học được thì học không học được thì thôi lại một cái
vòng luật quần và em nghĩ rằng nó phải được giải quyết bằng nhiều cách hỗ
trợ thì ba cái ba cái đấy là em nghĩ rằng nó sẽ còn nhiều cái nữa Nhưng em
nghĩ một thời gian mấy năm vừa rồi Và cái sự đọng lại vẫn nhiều nhất ở Nhữ Học
trò những đứa trẻ đúng là chị nghĩ đó là
những nạn nhân cuối cùng d của covid Bởi vì người chết á là yên thân rồi coi như
cái gì người ta để lại người lớn có thể tìm cách nào đó để mà

01:17
ngui ngoai Hay là để mà xử lý được nhưng trẻ con thì nó làm sao nó không có làm
sao được hết sao đó thì nó tự chịu thôi và nó sẽ
có phản ứng là ông Nổi Loạn ông đi chơi game ông chơi ma túy gì
đó tụi nhỏ nó nó nhớ hoài cái ký ức đó nếu không có cái gì thay thế nếu như
thay thế đó là tiêu cực thì chắc chắn sẽ sử sự sai ngã Còn nếu mà tha thế đó là
có bạn bè có người mà đặt niềm tin vô các bạn nhỏ cho nó cái vị trí ở trong
lòng trong cái tình cảm cho nó sự quan tâm để tạm thời thôi thay thế Một phật
nào đó ba mẹ bằng cộng đồng thì lúc đó vị l mới vượt qua được nhờ vào những gì
mà H vọng đang mang tới cô nghĩ là nếu nó ra ở một cái môi

01:18
trường cái tập thể mà có được quản lý một cách mình tưởng như là không có quản
lý nhưng mà nó có cái nguyên lý của nó chứ còn bây giờ mà quăng nó vô một cái
sò bài chẳng hạn thiệt là nó cũng đâu có được cái
gì thì thật ra là cuối cùng thì như là qua trường hợp của hay là rất là nhiều
mình hiểu rằng hố là một cái chiếc cầu sinh tử mà
tụi nhỏ nó sẽ đi qua thành ra là tụi nó phải đúng là nó mình phải làm sao tập
cho nó đủ cái bản lĩnh về về cái tâm của nó và kể cả về kỹ năng về kiến thức của
nó để nó tự sống cuộc đời của nó Cái đó là vừa rồi là chị đeo đuổi để chị viết

01:19
cái bài thì chị mới thấy rõ ra cái điều đó Chứ thật ra là mình thấy nó ở trường
nó được chăm bẩm lắm Dù cho nó bị phạt hay là dù cho cái gì đó thì nó cũng đều
có ở trong một cái cái định hướng nó có một cái khuôn khổ chứ nó không phải là
nó muốn làm gì nó làm dạ mặc dù Thí dụ như nó buồn buồn là nó đặt tên cô cô
hành bánh cuốn hay là bánh chân gì đó thấy có rất nhiều tình thương Tại vì sự
sự tôn trọng nó là với tình thương rất lớn mà mình không phải đó là mình không
áp đặt mà mình vẫn có cái cái cái khuôn khổ để các bạn đi theo và rõ ràng đó là
thưởng phạt nghiê minh ông nó hay là ở chỗ là nó là đồng bảy đó mà mỗi một đứa
đó chị nghĩ làm sao mà có ai Ví dụ như phú Khi nào đó dành thì giờ ra đó mà ở
được chừng tuần hay là 1 tháng thì mỗi một cuộc đời á nó đều có cái câu chuyện

01:20
của nó hết trơn á dạ như con đã nói đó là có khi là tụi con con với lại các anh
em bạn bè trong cung việc ra đến trường hiy vọng sẽ học được nhiều bài học hơn
về hy vọng mà gieo ngược lại cho tụi con trong công việc và trong cuộc sống nữa
ngày hôm nay Em cảm ơn anh quy rất nhiều đ chia sẻ quá nhiều những câu chuyện mà
cực kỳ xúc động và mỗi một câu chuyện đều có rất nhiều những bài học ở trong
đó để bản thân em cũng có sự phát triển nhiều hơn để khi mà câu chuyện C mang
tới là câu chuyện đáng giá đối với lại những giá trị của cuộc sống của của em
dành cho trường Hy vọng ạ Cảm ơn em Mọi con con cơ hội ở đây cơ chị Hạnh và hiy
vọng hôm nay đến thành phố Hồ Chí Minh kể những câu chuyện về hy vọng và mong
năm 2024 chúng ta có thật nhiều hy vọng để những bạn nhỏ của Hy vọng lớn lên
bằng chính cuộc đời của mình bằng thật nhiều câu chuyện của rất rất nhiều người
ở khắp mọi mọi miền của đất nước và trên thế giới đến kể cho H vọng và Đấy cũng

01:21
là một câu với phú Mong sao các bạn trẻ đang làm việc trong Sài Gòn thành phố Hồ
Chí Minh Hãy đem thật nhiều câu chuyện đến kể cho những bạn nhỏ của hiy vọng
chắc chắn Thực ra đó chị cũng nghĩ như thế này các cái cơ quan mà làm chính
sách đó cái điều mà khó nhất của họ là họ nghĩ họ cân sao cái chính sách cho nó
công bằng cho nó phải chă từ khi mà xây dựng chính sách cho tới khi thực hiện
thì nó còn xa lắm Có nhiều khi có chính sách rồi mà người ta cũng hoãng hồn
người ta xin thôi tôi Tôi không có muốn hưởng cái chính sách đó Tại vì nó nhiêu
kê quá D nhưng hôm nay với hy vọng thì mình lại thấy là tiền không giải quyết
được vấn đề có thể nó vẫn cần không có làm sao mà vận hành được cái trường mà
nó to đùng đùng như vậy làm sao mà cơm áo ở đâu bảy cái bộ đồng phục rồi cơm

01:22
rồi đủ thứ hết nhưng mà Chừng ấy không Không có thầy cô thương nó không có
những cái phương pháp mà nó đúng trong cái làm bạn của nó hướng dẫn nó làm thầy
của nó thì cũng như không thành ra là hôm nay là chúng ta hiểu là tiền là
không đủ Dạ phương pháp không là cũng rất cần nhưng mà Quan trọng là tình
thương là kỷ luật là cái kết nối cái đoàn kết của các đứa nhỏ và của các thầy
cô giáo với lại các cháu thì chị cho là trung thực kỷ luật và đoàn kết á cuối
cùng là một cái nguyên tắc sống á Mà nó qua trải nghiệm rồi mình thấy là nó có

01:23
lý Dạ Dạ thưa các bạn câu chuyện của chúng tôi là kể chuyện và những câu
chuyện thật đó là nó dệt nên một cái tấm thảm mà nó rất là chặt chẽ và những cái
đường kim mũi chỉ mà nó kết nối với nhau á nó rất là hài hòa nó rất là đẹp Cái
tấm thảm đó gọi là hy vọng và chúng tôi H vọng là mọi người đã nghe kể được một
câu chuyện hoàn toàn là thật để chúng ta cùng nghĩ về những cái điều mà chúng ta
đau đấu nghĩ về những người nạn nhân cuối cùng của một cái thảm kịch mà cũng
không có ai tưởng tượng là nó sẽ xảy ra cho xã hội của mình cho đất nước của
mình và từ đó nó cũng dạy mình thêm cái bài học về trách nhiệm của mình đối với

01:24
lại cái sự phát triển xã hội và của đất nước thay mặt bạn cùng dẫn Chuyện Ngày
hôm nay là bạn Vĩnh Phú Vĩnh Phú có rất là nhiều những cái câu hỏi những cái ý
kiến sắc xảo và nhất là anh Quyền các cháu thì nó vẫn gọi là thầy quyền thầy
quyền là có một trí nhớ siêu đẳng nhớ mà đến nỗi mà tôi nghe xong tôi cũng hoảng
hồn luôn nhớ từ cháu này nó tên gì Quê nó ở đâu tất tầng tật thì tất cả những
cái đó nó cũng xuất phát từ tình yêu thương dạ và xin gửi lại cái tình yêu
thương đó cho tất cả các bạn xem chương trình ngày hôm nay để chúng ta nghĩ tới
các cháu là những nạn nhân của cái thảm họa covid-19 năm

01:25
2020 21 là cái niềm H vọng của chúng ta và chúng ta mong là các cháu nó sẽ dần
dần nó qua cái khó khăn qua cái đau khổ bằng cái tình yêu thương mà nó sẽ tự
sống được cuộc đời của Chính nó Dạ Chúng
tôi xin được kết thúc cái câu chuyện mọi người cùng với nhau kể về trường hóp về
hy vọng và Xin hẹn gặp lại các bạn trong một cái chương trình K sau Xin chào và
hẹn gặp lại