Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.
- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).
00:00
mình về nguyện làm một chiết la đa Xuân
đình Giáo sư Vượng rồi kính chào tất cả các bạn thật ra đó Thì ngày hôm nay thì
thầy không có chuẩn bị cái gì hết cả nhưng mà trong lòng thì muốn tới nói chuyện
một cách rất là hồn nhiên một cách rất là Thành Thật Với Nhau
bởi Tại sao là bởi vì rằng là hàng trăm năm nay rồi chúng ta cứ
nhận thức chúng ta cứ văn hóa nhưng mà chúng ta không thay đổi và do đó cho nên
là việc làm của chúng ta đến ngày hôm nay nó như là bảo bao nhiêu là những thế
hệ của các vị Uyên thâm như là giáo sư ngn Đức Ngô Đức Vượng chẳng hạn thì
chúng ta vẫn bào những người đó chúng ta
vẫn mất rất là nhiều công sức rất là vất
00:01
vả nhưng mà chúng ta không thay đổi được
đó thì chúng ta phải đi tìm bây giờ Cuối cùng chúng ta phải đi tìm cái lý do tại
sao mà chúng ta không thay đổi chứ không phải là bây giờ hôm nay mà Để để để chỉ
nói về là nước kiềm nó tốt thì thực sự đó nó chúng ta không đạt được cái cái
kết quả mà chúng ta hiểu được rằng đó là văn hóa mà nếu mà đã nói về văn hóa đó
thì chúng ta có hai chuyện phải làm là thứ nhất là cái văn hóa đó nó phải lan
tỏa là một và cái thứ nhì là nó phải bắt đầu từ cái tuổi trẻ nhỏ nhất chứ không
thể nào mà chúng ta bảo rằng là đến năm 40 tuổi chúng ta bắt đầu thấy có ung thư
rồi chúng ta mới bắt đầu uống nước kiềm Thế thì nói đến đó đó thì mình cô bạn
này cười nhưng mà đáng cười lắm đáng cười lắm là tại vì rằng là thật sự ra là
cái chuyện này nó thê thảm lắm nó thê thảm cho phép thầy hơi dài dòng một tí
nhưng mà thầy sẽ không nói gì về những cái ý tưởng về y khoa hay là ý tưởng về
00:02
hóa học nhưng mà thầy sẽ nói về cái vấn đề mà làm sao mà cái văn hóa của chúng
ta thấm nhuần được cái việc mà chúng ta phải sử dụng nước nước kiềm Thế thì mình
mới thấy thế này là dân tộc chúng ta rất thích ăn ngon th
thích Uống nước thơm nước nào nó thơm ngon đấy thế là cái chuyện trước nhất mà
chúng ta phải hướng cái dân tộc của chúng ta còn cái lành thì thầy Xin lỗi
mình cứ nói thế thôi thế nhưng mà thật ra là mình mình đi cái ngon trước chứ
mình không đi cái lành đó là cái văn hóa
chúng ta là như thế chuyện thứ nhì đó mà nó rất là quan trọng mà cái này là một
cái đề tài mà em xin kính mời giáo sư suy nghĩ với em đó là chúng ta là một
dân tộc không thực sự quan tâm đến tương lai của chúng
ta chúng ta khi chúng ta ở 30 tuổi chúng ta không có thực sự quan tâm đến năm
chúng ta 60 tuổi nói chơi cho vui đ thôi chứ chúng ta không quan
00:03
tâm trong khi đó đó là nó có một cái mối quan hệ mối liên hệ rất là rất là mật
thiết với cái cách sống trước năm 40 và cái và cái sức khỏe của sau năm 40 hoặc
là 50 60 mà cái đó đó thì đến khi mà chúng ta
đã có cái tuổi 40 50 60 rồi đó thì lúc đó Nó nó nó Mình phải nói thế này là lúc
đó chỉ có Tây y mới có giải pháp thôi là bởi vì rằng là lúc đó đó là cái lúc mà
chúng ta khẩn cấp Chúng ta phải chữa một cái bệnh chúng ta đau tim như là trường
hợp của tôi hoặc là có những người người
ta sẽ bị những cái bệnh nào còn nặng hơn tim nữa thì tất nhiên là không mình đợi
đến năm 50 60 thì không phải là lúc để chữa nữa là lúc đó thì cứ khẩn cấp mà để
tìm giải pháp Thế Thành thử ra là chúng ta bây giờ Đó là thay vì chúng ta nói là
chúng ta phải uống nước Kiểm thay vì chúng ta nói là chúng ta phải có những
00:04
thuốc tốt thì chúng ta phải thay đổi cái văn hóa sống của chúng ta mà cái này đó
là nó là một điều rất là khó khăn trước nhất á Thầy xin nói thế này
là do cái mỗi người dân chúng ta không có hiểu cái tuổi nó như thế
nào thầy Chắc chắn là khi mà mình hỏi Giáo sư ngyễn Ngô Đức Vượng là tuổi nào
là cái tuổi đẹp nhất của cuộc đời thì chắc chắn giáo sư sẽ trả lời với thầy là
không phải là trước 4 đâu Cái tuổi đẹp nhất là cái tuổi 50 trở đi mình con cái
gây dựng rồi Mình có đầy đủ hết rồi mình vẫn còn khỏe đôi khi vẫn còn yêu thương
hay là đi xa hơn thế Thế thì lúc đó là cái lúc là đẹp nhất chúng ta có tiền để
tiêu chúng ta có thời gian để đi du lịch Lúc đó chúng ta lại mất sức
khỏe lúc đó chúng ta mất sức khỏe lúc đó chúng ta phải ngồi nhà thì hiện thời đó
00:05
là tất cả Những cố gắng của của mình ư thư Thưa thầy là mình cố giải thích cho
tất cả các thế hệ trẻ là thật sự ra đó là các bạn nhìn cái cuộc sống các bạn
không nhìn quá cái năm 40 tuổi tại sao là tại vì các bạn nghĩ là 30 tuổi các
bạn đã già rồi bây giờ cứ hỏi bất cứ ai một sinh viên nào mà mà mới có hay là
mới lấy vợ lấy chồng thôi em năm nay em 35 tuổi rồi Em già
rồi đố kiếm những người nào mà nghĩ rằng mình không già lúc nă 35 tuổi th Tất
nhiên khi mà mình nghĩ như thế đó là mình đã phủ nhận là có cả một cái khúc
từ 60 đến 90 hoặc là đôi khi hơn 100 cái khúc đó là cái khúc quan trọng nhất của
cuộc đời sung sướng nhất của cuộc đời thì chúng ta phủ nhận nó và chính vì
chúng ta phủ nhận nó mà chúng ta mới không có coi trọng cái việc mà chúng ta
trước 40 chúng ta sống một cách rất là lạnh
00:06
mạnh cái này đó là cái mà rất rất khó Ê vào trong đầu nhất là những đứa trẻ thưa
giáo sư mình hồi mà 18 20 mà mình chơi văng mạng đó thế mà bố mẹ thì bảo làng
Con ơi con chơi như thế này th thì không biết đến năm con 50 thì con con còn giữ
được cái xác cái hồn của con không đấy cũng may mà giờ này mình cũng gần 80 rồi
mà cũng còn đứng được trên chân thế nhưng mà thật sự ra là là nó là cái may
mắn bởi vì thật sự ra là trong lòng mình mình coi thường mình coi thường cái sức
khỏe lắm mà dân tộc Việt Nam coi thường sức khỏe lắm lúc đi ăn mà ngấu nghiến
thấy món ngon hoặc là rượu ngon thì thôi th thì cứ thả dàng nhưng mà thật ra đó
là lúc đó đó là mình đang hy sinh mình mất mát một cái gì mà mình không có tính
vào không có tính điểm thế thì trong cái bài trình bày của
của James đó thì nó có hai chữ rất là hay trước nhất là cái chữ nhận
00:07
thức và cái chữ thứ nhì là chữ văn hóa văn hóa sống thì hai cái chữ này là
hai cái chữ mà nó là cái chìa khóa cho tương lai thì ngày hôm nay thầy mong
rằng chúng ta bàn cãi chúng ta trao đổi với nhau để làm thế nào mà chúng ta tìm
được một cái phương án mà làm cho dân tộc chúng ta hiểu được cái văn hóa đó
mới là văn hóa đúng tức là khi mà mình mà có đang ngồi uống rượu chắng nữa năm
mình 30 tuổi thì mình vẫn nghĩ mình bảo thôi mình dành một phần lại cho cái
những năm s 60 tuổi để cho mình còn gìn giữ một cái gì còn lại thì cái đó Tức là
mình trao đổi mình trao đổi một cái gì của ngày hôm nay mình nhường nó cho
tương lai mà cái này là hiện thời ít người làm lắm rất ít người làm đó làm sự
tiết kiệm cho tương lai mà đôi khi sự tiết kiệm đó nó lại có
một cái mâu thuẫn thế này chẳng hạn như là mình tiêu tiền thì mình tiết kiệm thì
mình mình không tiêu nhưng mà đôi khi trong sức khỏe đó thì tiết kiệm có nghĩa
00:08
là mình phải tập thể dục thêm nữa Tức là chúng ta lại phải làm nhiều hơn về thể
dục nữa để cho chúng ta khỏe hơn thì cái này đó là một cái điều mà nó không còn
phải là một cái gì mưa tưởng nữa chúng ta bắt buộc phải đi cái con đường này và
thầy có một cái lo lắng Yến ạ là trong cái công ty của James của mình là chúng
ta vẫn không có thuyết phục được người dân là phải bắt đầu từ bây
giờ để cho những năm bạn B 8 9 bạn khỏ thế nhưng mà thưa với giáo sư là chẳng
hạn như bố vợ mình mất năm 103 tuổi bố vợ mình chưa bao giờ vào bệnh viện cả cả
cuộc đời chưa bao giờ bệnh viện cả ông ăn uống rất
là dè dặt ăn rất cẩn thận và mình mới thấy rằng là sống đến trên 100 tuổi thực
sự là dễ dàng tại vì mình trong ông sống
mình thấy là rất là dễ dàng Ông chẳng có
uống thuốc ông ấy chẳng vào bệnh viện mà ông ấy chỉ làm một việc thôi là cái gì
00:09
cũng dè dặt có thế thô đấy Thế thì chúng
ta rõ ràng là chúng ta sống Không dè dặt
chúng ta bị cái gì chúng ta bị cái quảng
cáo nó đưa chúng ta vào những cái món ăn
nó Kinh khủng quá nó đầy hóa chất mà đôi khi không phải là đầy hóa chất đôi khi
nó chỉ là hóa chất nó kinh khủng như thế nó chỉ là hóa chất thôi đấy thế rồi đó
Thế thì hôm nay thầy mong là chúng ta sẽ ch đổi với nhau để làm thế nào để lan
tỏa cái văn hóa đó là một và lan tỏa cái tinh thần nhận thức đó và lan tỏa cái
cái tinh thần đó ngay từ khi cho những đứa bé nó phải nói với bố mẹ nó rằng là
hôm nay bố mẹ cho C uống Cocacola no cho uống fanta no trà sữa no đấ và làm cái
đó rất là khó bởi vì song song á thì cái máy điện thoại của nó thì tiktok bảo
00:10
rằng là uống trà sữa đi Ra đầu đường là có trà sữa và rất là ngon đấy các bạn ạ
Cái chiến đấu của chúng ta Nó nằm ở chỗ đó chứ nó không nằm ở cái chỗ rằng là
các bạn ơi uống nước kiềm đi uống nước kiềm đi uống nước kiềm đi ai cũng biết
nhưng người ta không làm thế thì thầy không muốn dài dòng tại vì ngày hôm nay
chúng ta có nhiều vị khách mời mà có những cái kiến thức rất là Uyên thâm về sức
khỏe th ra thầy xin nhường lời nhưng mà rồi chốc nữa đó thầy sẽ xin phép cầm lại
micro để cho chúng ta trao đổi với nhau làm thế nào để mà chúng ta lan tỏa được
cái văn hóa đó lan tỏa được cái nhận thức đó thì chúng ta mới có thể nói rằng
là chúng ta dần dần đi tới đích còn ngày hôm nay thì chúng ta mới ở cái chỗ rằng
là chúng ta nhỏ ở đây hiểu được rằng là uống nước kiềm là tốt nhưng mà mình phải
00:11
đi xa hơn thế rất là nhiều Xin cảm ơn các bạn
sự ra đó Thì lúc nãy đó Mình cũng chưa nói hết là bởi vì rằng
là mình rất là khao khát được nghe giáo sư Vượng nói cũng như là đáng lẽ là phải
mời thầy nhân sâm trước Vâng thế nhưng mà có một cái ý tưởng và thầy cũng xin
là để giáo sư Vượng suy nghĩ hộ là trong cái việc làm cái nền của mình thì thật
sự ra mình không phải là để dạy cái gì cả mình Chỉ Là Tạo cái cơ hội cho các
bạn là hòa hợp với vũ trụ hiểu cái vũ trụ nó sinh ra chúng ta để làm cái gì và
tại sao mà chúng ta như thế này thì có một cái điều mà nó chắc chắn ấy là vũ
trụ không sinh ra chúng ta để triệt tiêu chúng ta bởi vì rằng là khi sinh ra
00:12
chúng ta đã là một cái khai sinh chứ nó không phải là Khai tử thế nhưng mà chúng
ta có sống đúng theo cái ý muốn của vũ trụ không thì đây là một cái câu hỏi mà
giáo sư Vượng đã cho chúng ta một phần lớn của câu trả lời rồi thế nhưng mà cái
nền ấ thì lại đem một phần câu trả lời còn lại là thế
này Thưa các bạn mình mới khám phá ra rằng là trong cái nền mà khi mà mình mà
tạo được cái không khí mà bình đẳng Bình đẳng là gì gì nhỉ Bình đẳng là
chúng ta nhìn nhau không có một cái mặc cảm là ai trên ai dưới không có sợ hãi
nhau à không có thấy là người nào nhiều hơn mình ít hơn mình người nào đi trước
mình hoặc là đi sau mình nó không có đi trước đi sau không có nhiều hay ít và
không có to hay nhỏ thì lúc đó mình mới thấy rằng là tất cả các bạn trong cái
nền á là thân thiện với nhau chỉ cần 1 giây thôi là họ thân với nhau rồi và rất
00:13
là lạ thế mà các bạn nào mà đã vào trong cái nền rồi mới hiểu được rằng là mình
cùng một lúc là chỉ trong chốc lát thôi là mình thân với mấy chục ngàn người mà
cùng ý tưởng mà người nào cũng vui trong cái này người nào cũng luôn luôn tươi
cười mà sung sướng thế thì mình mới khám phá rằng là cái bình đẳng ấy mà dân tộc
Chúng ta là dân tộc rất bình đẳng bởi vì rằng là phép vua thô lệ làng thì là nó
rõ ràng là bình đẳng rồi nó không thể nào mà có thể sai được thế thì
chúng ta mới khám phá ra cái hồn nhiên mà cái hồn nhiên là Cái tính cố hữu cái
trong cái mạch máu của chúng ta có sự hồn nhiên chúng ta là một cái dân tộc dễ
cười dễ đùa và dễ khôi hài thì chúng ta là một dân tộc rất hồn nhiên rất sung
sướng ngay trong bản chất mà xin phép nói với các bạn rằng là mình còn dám nói
rằng là thật ra chúng ta là cái người gần vũ trụ vô cùng chứ còn có nhiều dân
tộc họ rất xa vũ trụ cũng như là khi thầy đi Nam Mỹ chẳng hạn đấy thì thầy
00:14
thấy rằng là cái các dân tộc Nam Mỹ họ rất gầm vũ trụ họ lúc nào cũng vui thế
rồi trái lại có có những dân tộc họ lúc nào cũng quậu lúc nào cũng nghiêm nghị
quá Mình bảo cái này không không giống vũ trụ vũ trụ nó phải tươi nó phải mát
mới được đấy Thế thì khi mà chúng ta bình đẳng là chúng ta hồn nhân ạ thì
chúng ta mới mở đường để tạo giá trị tại sao mà hồn nhân nó lại mở đường cho tạo
giá trị đó là trước nhất á cái hồn nhiên nó đem lại chúng ta một cái điều là
chúng ta chân thật khi chúng ta hồn nhiên chúng ta khi hồn nhiên là chúng ta
không thể nào giả rối được nhưng mà nó còn có thứ nhỉ Đó là
cái hồn nhiên nó đem lại cái tốc độ khi chúng ta hồn nhiên á Mình nhìn
người kia cái mình bảo bạn là bạn tôi rồi tôi vui với bạn rồi chỉ trong có 1/1
00:15
của một giây là chúng ta đã làm BN với nhau thì thì cái hồn nhiên nó cho phép
là làm cái gì cũng với cái tốc độ rất là
nhanh mà cái tốc độ đó là cái tốc tốc độ ánh sáng của Einstein tốc độ đó là cái
độc độ nhìn ánh mắt một cái là thân thiện thế nhưng mà cái hồn nhên nó mới
mở thêm cái cái thứ ba nữa là nó mở cho nhau cái tinh thần phản biện mà cái này
thì là cái chỗ yếu của dân tộc Chúng ta chúng ta không thích nghe phản biện là
bởi vì rằng dân tộc Chúng ta có một cái tự ái đôi khi sai chỗ mà rất là to mà
các bạn đều biết rằng là khi có phản biện thì mới có giá trị được
tạo chưa phản biện thì mới tạo được cái sự thân thiện nhưng mà cái thân thiện đó
nó chưa có mục tiêu để mà cái sự thân thiện nó nó có cái mục tiêu thì nó phải
có sự phản biện thế thành ra là trong thưa với anh thưa với bác sĩ là trong
cái các cái buổi kế nền đó là thầy hay yêu cầu tất cả mọi người đứng dậy cầm
tay nhau cứ hai người hai người thôi cầm
00:16
tay nhau và rằng là nói với nhau như thế này và nhìn nhau và phải thật là nhìn
nhau Nó rằng bạn ơi tôi khẩn khoản rất mong đợi sự phản biện của bạn
bởi vì rằng là có thế chúng ta mới tạo được giá
trị thành ra là tôi rất mong đợi cái sự phản biển của bạn chứ không phải rằng là
bạn bạn đừng phản biện là tôi nghe tôi bức xúc lắm nó không có cái chuyện đó
thì dân tộc Chúng ta là phải đi vào cái bước đó thì cái này là như thế cái này
là cái nơi mà ai có phản biện là người ta welcome tất cả mọi người bảo thằng là
may mắn mà có phản biện Thế thì hôm nay thì thầy rất thích thú Nghe thầy Vượng
là bởi vì rằng là thật sự ra thì mình tâm đắc ở cái chỗ rằng là sau một cái
cuộc sống mà mình sống xuôi ngược đủ mọi chiều hết và mình mới khám phá ra là
00:17
thật sự ra đó là cái tốt nhất là sống theo cái ý muốn của vũ
trụ vũ trụ sinh ra chúng ta như thế nào chúng ta cứ sống như thế thế nhưng mà nó
vẫn có một cái vấn đề mà chúng ta phải giải quyết đó
là trong cái cách sống của người á đông chúng ta cần thời
gian chẳng hạn như là sống uống nước kiềm đâu có thể nào mà uống nước kiềm
8:00 sáng 9 Gi là bao nhiêu ung thư nó bay hết Nó có khi cả ha năm
sau nó ngấm vào người xong rồi nó chuyển hóa các tế bảo nó lọc máu tất cả những
cái đó đó nó cần thời gian dân tộc Chúng ta phải trở lại cái nguyên thủy dân tộc
Chúng ta là một dân tộc mà trên bản chất rất đủng đỉnh rất đủng đỉnh dân tộc
Chúng ta là lững thững ôn tồn Nhưng mà nếu mà chúng ta mà bắt đầu mà đi kiếm
tiền một cách ráo riết chạy đuổi theo thời gian thì e rằng là chúng ta không
00:18
những Phá vỡ hết tất cả những cái tế bào
nguyên thủy của chúng ta mà chúng ta còn không cho phép cái cái a những phương
pháp sống mà thầy Vượng vừa nói chúng ta không có mở đường cho Dương dinh dưỡng
theo phương pháp Á Đông Chúng ta không có mở đường cho Đông y chúng ta không mở
đường cho tất cả những con đường nào mà nó cần thời gian để mà nó à làm cho cái
cơ thể của chúng ta mạnh hơn khỏe hơn thì cái này đó các bạn ạ các bạn đừng
chờ đợi thầy hoặc là thầy Vượng hoặc là bất cứ một thầy nào và đem một cái giải
pháp Các bạn chúng ta là phải ngồi với nhau để mà cùng nhau tạo một cái văn hóa
lan tỏa một cái văn hóa là chúng ta hãy cho nhau cái thời gian hãy cho cái cơ
thể của chúng ta sống theo vũ trụ mà vũ trụ cũng ai cũng biết vũ trụ thì có hàng
trăm triệu nghìn năm mà để để mà để mà tồn tại cho nên chúng ta sẽ không theo
00:19
nổi đâu nhưng mà ít nhất á là chúng ta sẽ đi theo cái dòng chảy của vũ trụ để
mà chúng ta sống một cách rất là hồn nhiên với thiên nhiên thì đây là cái
thông điệp mà thật sự hôm nay thầy muốn đem tới để cho các bạn hiểu được rằng là
khi chúng ta mà còn vui vẻ với vũ trụ thì chúng ta không có bệnh đâu khi mà
chúng ta mà hết vui vẻ bức xúc chạy đuổi
rồi tranh đấu để mà cạo thêm hoặc là bào thêm được một chút lợi lộc thì chúng ta
đi sai đường mất rồi thậ mà đây là cái lời nói của một người cũng đã gần 80
thật là vẫn còn là thô anh những năm tuổi lận thế nhưng mà cái người gần 80
đã nói với các bạn rằng là các bạn có biết không Mình đã qua một cái thời kỳ
học hỏi khó khăn vất vả mình đã qua một cái thời kỳ chạy đuổi mình đã qua một
cái thời kỳ quyền lực kinh khủng lắm các
bạn không tưởng tượng được hồi đó mà lúc mà ở tuổi bốn mấy thầy có bao nhiêu
quyền lực đâu thế rồi xong rồi mình qua được một cái tuổi mà cảm nhận được rằng
00:20
là chẳng có cái gì có ý nghĩa cả nếu mà mình chạy đuổi rồi mình mình vơ vét
quyền lực vơ vét lợi ích vơ vét thế này chả thấy vơ vét xong thấy nó nặng chữu
Cái túi mình nặng mà mình không biết đem cái đó l làm cái gì đấy thế xong rồi
mình sang đến cái tuổi mà cách đây 20 năm tức là vào cái tuổi cũng 60 rồi thì
lúc đó mình mới thấy rằng là mình buông hết bạn thích cái gì của tôi hả ngay cả
tiền của thầy nữa thầy thầy bảo rằng là hôm nay n Tôi vừa mới nói hội thảo vừa
mới được 50 triệu xong bạn muốn hả Cho Bạn Cho luôn đấy các bạn Cái này là bên
cạnh thấy đ đều nhìn thấy mà đấy cho luồn rồi rút cục ra mình thấy rằng xong
mình nhẹ nhõ mình sung sướng ghê lắm mà mình thấy rằng rút cục ra mà ăn cơm thì
cũng chỉ 30.000 một cái bữa một cái bữa đạm bạc thôi mà như thế mới khỏe đấy thế
chứ còn mà bắt đầu mà mang những miếng thịt dày như thế này rồi nó lại còn có
những thứ thịt mà gọi là thịt không thịt
00:21
cơ Bây giờ nó lại thịt không thịt cơ Cái thịt đó là toàn là bằng hóa chất
Thế thì ôi giời ơi các bạn ạ Thế thì các bạn chưa đến cái tuổi đó các bạn chưa
đến cái tuổi đó nhưng mà các bạn đã đến cái tuổi
mà có lẽ chỉ còn rất ít thời gian để mà đi vào một cái văn hóa hòa hợp với vũ
trụ Hòa Điệu với cái nhịp của vũ trụ cái nhịp đó đó nó phải đủng đỉnh như là đứ
con chim nó h nó phải đụng đỉnh như là một cái con sư tử mà nó ngồi trên cây nó
nhìn cái đồng bằng rồi Xong rồi đến khi nó đói thật rồi thì nó mới đi săn đấy
thì cái cái Nhịp độ đó đó là cái Nhịp độ mà chúng ta đã mất đi mà nước chúng ta
lại là một cái nước mà nó cho phép chúng ta đụng đỉnh Các bạn có biết tại sao
không ở một nước như nước Pháp ấ không làm việc là chết ấy đấy nhưng mà ở nước
Việt Nam chúng ta không làm việc thì chúng ta ngay bên cạnh nhà là có cái
00:22
rạch là có cá ngay bên cạnh nhà là có tôm là có ốc
ngay bên trận cạnh nhà là có cua đồng và rau cỏ thì nói thật có lẽ chúng ta chỉ
cần có một chút tiền để mà mua tí gạo thôi chứ còn chỗ còn lại là có hết gà
chạy Cúc ta cục tắc là đầy sân trứng thì nó nó đẻ lung tung đấy chúng ta là cái
dân tộc như thế thì thật sự ra thì thầy tự hỏi rằng là không biết chúng ta đang
chạy đ mà đi kiếm tiền để làm gì thì tất nhiên Nhiều người hiểu lầm thầy trong
những cái tuần vừa qua nghĩ rằng là thầy nói như thế là phản bội cái văn minh
nhưng mà không phải đâu văn minh mà văn minh kiểu đó đó thì nó chỉ đưa cho chúng
ta tới một cái loại văn minh mà chúng ta
đau khổ thôi và chúng ta sẽ có những cái
bệnh tật nó tới từ sự đau khổ đó thì bây giờ đó chúng ta cái khó nhất của chúng
ta đó là chúng ta trước nhất là chúng ta bây giờ tìm hiểu là cái văn hóa nào để
00:23
mà chúng ta làm cho đất nước chúng ta sống giãn ra một tí à cười với nhau
nhiều hơn bình đẳng với nhau hồn nhiên với nhau và giúp cho nhau đừng có làm
cái gì mà Nó tổn hại tới nhau thì chúng ta sẽ rất là tốt lành và dân tộc Chúng
ta sẽ là một dân tộc hạnh phúc nhất thế giới mà lần này thì thầy xin nói là top
one chứ không phải top five nữa top one luôn là tại vì rằng là ít dân tộc nào mà
có cái cơ hội mà bảo rằng 75 ph dân tộc chủ mình là buổi sáng có thể đi tắm biển
hay TM Hồ 75 ph có có cái dân tộc nào như thế Không mà có dân tộc nào mà chỉ
ăn tươi không ăn cá tươi không có dân tộc nào mà chỉ ăn dâu tươi không Chúng
ta chúng ta là dân tộc mà một cách rất là tự nhiên chúng ta có cái đó chúng ta
không phải tranh đấu luôn nữa cơ không phải tranh đấu nó có nó có ngày ở ở bờ
vườn ở bờ Dậu ấy chứ không phải là đi đâu xa
cả hôm nay thầy muốn các bạn hiểu rằng là chúng phải đi xa hơn cái chức năng
00:24
của nước kiềm đi xa hơn cái thuốc hay là cái phương pháp sống phải đi xa hơn
chúng ta phải đi tới cái văn hóa nhận thức và làm cái gì từ sự nhận thức thì
cái đó mới là cái điều quan trọng mà cái đó đó thì nó mới làm thỏa mãn những ông
già như chúng tôi là chúng tôi sẽ không có nhả các bạn đâu Chúng tôi trước khi
ra đi chúng tôi cũng muốn các bạn phải phải phải bắt đầu ôn tồn hơn vui vẻ hơn
hồn nhiên Hơn và tất nhiên là bình đẳng hơn Xin cảm ơn các bạn Vỗ tay
xin kể cho các bạn một câu chuyện câu chuyện mà nó nghe mà vừa vui vừa
buồn năm cách đây cách đây bao nhiêu năm nhỉ năm đó là năm
1998 thầy được bổ nhiệm làm chủ tịch cái công ty cấp nước ở Mã Lai nhưng mà chỉ
00:25
huy toàn châu á Tức là những công ty Manila những công ty ở Hồng Kông những
công ty ở Sydney những công ty ở Bangkok thì là đều là những chi nhánh mà trong
cái Holding mà thầy làm chủ tịch và thầy mới một hôm thầy mới đi lên cái
tiểu bang của Mã Lai tên là per perak ấ thì nó ở cái miền Đông Bắc à Tây Bắc của
của Mã Lai per ấy thì nó đơn sơ lắm Nó còn đơn sơ lắm mà những người người ta
sống người ta gọi là sống nó như là làng
mạc của chúng ta vào thế kỷ trước ấy đấy Thế thì nó có một cái Sông Cái sông đó
Nó tên là perak và thầy thì thầy lại cứ giống như
các thầy ngày xưa thì mình cứ trông thấy
một cái sông mà nó nó nước trong như thế Mình vớt tớ nước mình mình uống Tí uống
uống uống uống thô như thế và mình thấy nước nó thơm quá nước nó nó nó uống mà
mình uống mà tự nhiên cái cơ thể mình nó mát Mà nó khoan khoái lắm Thế mình mới
00:26
đi về mình mới hỏi nhân viên của mình Mình bảo rằng là các em đo cho thầy
cái cái tất cả cái cái chất lượng của cái cái nước nó ra làm sao nó có những
cái gì ở trong đó và nó có uống thẳng được không Và trong công ty mình thì có
các kỹ sư và nói rằng là thưa ông cái nước này nó còn tốt hơn nước robine nữa
Tức là dân chúng người ta cứ đi Múc người ta uống thẳng thôi cũng được Tại
vì nó đi từ cái sông per đi xuống mà cái sông perc thì cả cái Tiểu Quang đó nó
không có nó nó không có công nghiệp nó chỉ Lâu lâu có một cái xưởng nho nhỏ nó
ở đâu đó thôi chứ nó không có một cái hệ thống công nghiệp thế thành ra do đó là
không bị ô nhiễm Thế thì mình mới viên một cái báo cáo
cho chủ tịch tập đoàn tại vì thầy thuộc một cái tập đoàn và tập đoàn là tập đoàn
00:27
lớn nhất thế giới về về sản xuất nước nước lọc là tên là Lion de và bây giờ nó
trở thành SH tập đoàn lớn lắm 400000 người thế thì mình mới nói rằng là ở
trong cái trường hợp của per ấ Có lẽ chúng ta không nên để cái nhà máy ở đó
để cho dân họ dùng thẳng cái cái nước vì dù sao chứ nữa cái việc làm của mình
cũng là việc làm phục vụ dân chúng chứ đâu có phải ô chà cả cái ban giám đốc
họp lại hội đồng quản trị nó họp lại và nó nện cho mình một quả có thể nói rằng
là nhớ cả đời anh ạ Nó nó khéo lắm nó nó biết rằng là cái
nước mình sản xuất không bằng cái nước của thiên nhiên thành ra là nó phải nện
mình kiểu nào nó nện hay lắm anh ạ Cái Nước của thiên nhiên á ngày hôm nay nó
trong ngày mai nó đục chỉ có một nhà máy nước mới sản xuất cái mà ngày nào cũng
00:28
đúng cái chất lượng theo đúng cái tiêu chuẩn của thế giới
của khoa học của anh nghe chưa anh là một người khoa học anh nói một cái điều
như thế đáng lẽ anh phải ra cửa tôi tha anh Đấy thế là thế đ Xong
dân chúng per từ ngày đó là chỉ uống nước với hóa chất của Phan Văn trưng
nhưng mà không được uống nước của sông và cái đó đó để nói lên cái gì Thì
đấy là Bởi vậy cho nên là thầy mới ph vù
dậy thầy mới kể chuyện cho các bạn đó là tại vì rằng là cái thế giới này nó được
cống trúc để mà nó bảo vệ tất cả những quyền lợi kinh tế của những tập đoàn nó
không cần dân chúng dân chúng mặc nước ngon nước ngọt
mặc Cái quan trọng là cái doanh thu của cái tập đoàn của chúng tôi và chúng tôi
đã ký được hợp đồng thì là chúng tôi nắm
00:29
dao Đằng chuôi rồi dân chúng là phải trả tiền nước để mà uống một cái nước mà nó
không bằng cái nước sông của họ và trong khi chúng tôi lấy cái nước sông của họ
lấy nước sông của họ để sản xuất ra cái nước mà mình phải cho hóa chất vào nhưng
mà Đúng là khi mình cho hóa chất vào thì ngày nào Cái cái nước đó nó cũng theo
đúng cái cái tiêu chuẩn chất lượng đó chứ nó không thể sai được nữa Thế nhưng
mà dầu sao chăng nữa thì tiêu chuẩn nào thì tiêu chuẩn nước thiên nhiên vẫn tốt
hơn cái nước mà có hóa chất do đó cho nên là cái đó là cái bài học rất là lớn
cho thầy là mình đi vào trong một cái hệ thống à Văn Minh nó có tiêu chuẩn thật
nhưng mà mình đi vào đúng cái trường hợp mà mình tạo nên điều tiêu cực chứ mình
không đạo nên cái điều tích cực và có thể nói rằng là bây giờ phần lớn khi các
bạn đi vào siêu thị hoặc là ngay khi các bạn đi vào những tiệm thuốc các bạn sẽ
00:30
có những cái sản phẩm mà nó sẽ phá hoại các bạn nhiều hơn là nó tạo nên bất cứ
một cái gì tích cực cho sức khỏe của các Vỗ tay
bạn non nước yên bình khắp nơi Trung lòng mình về nơi đây t mền cùng nan s