Đang tải...
 
Skip to main content

Chia sẻ của Nhóm tác giả sách KHÔNG CÓ ĐÁ QUÁ MỀM - Tinh thần con người là không thể bẻ gãy - CNR

Bài viết này còn sơ khai.

Có rất nhiều tài nguyên tham khảo ở đây - chúng được đóng góp bởi cộng đồng. Khi bạn học, chúng tôi mời bạn quay lại và cập nhật các trang này - chia sẻ những gì bạn đã học được.


Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.

Tìm hiểu cách Đóng Góp


Bên dưới là "nội dung thô" phục vụ tìm kiếm

- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).

"nội dung thô" được tạo tự động, giúp bạn "tìm kiếm" dễ hơn bằng cách gõ "từ khóa". Nó sẽ tồn tại đến khi Ai đó học và giúp hoàn chỉnh nội dung.



00:00
Bạn ơi, đã đến lúc chúng ta phải nói thật với
nhau. Tại sao trên cái thế giới này chúng ta chia rẽ nào là người trắng
người đen? Nào là người vàng người đỏ, nào là người khuyết tật, người không
khuyết tật, nào là người khuyết thị, nào là người
Ôi giời ơi, tại sao chúng ta cục bộ như thế nhỉ? Này tôi xin hỏi thận
bạn, nếu mà hỏi bạn có tật không thì bạn trả lời sao? Bạn sẽ nói rằng là không
tôi là người rất bình thường. Bạn có chắc là bạn là người bình thường không?

00:01
Bạn có bao giờ trầm cảm không? Bạn có bao giờ điên đầu không? Bạn có bao giờ
không kiểm soát được bản thân không? Bạn có bao giờ bất thình lình, bị ù tai rồi
mắt mờ không? Thế thì bạn cũng là người khuyết tật chứ gì phải không? Và thế
mà họ lại hỏi thêm bạn có bao giờ bạn có những cái ý nghĩ đen tối không? Nếu mà
bạn có những ý nghĩ đen tối thì bạn cũng khuyết tật đấy. Mà lại có những người
lại ý nghĩ đen tối mỗi ngày cơ, mỗi đêm cơ thì cái khuyết tật đó nó còn nặng hơn
những người khuyết thị. Thế thì tôi xin nói nhé, trên cái
thế giới này người nào cũng có cái gì khuyết bất ạ. Bạn biết tại sao không?
Tại vì vũ trụ không ai cho phép không ai có thể hoàn hảo được bạn ạ. Và chính vì
chúng ta không hoàn hảo chúng ta mới có dấu ấn của chúng ta. Tức là con người
sinh ra đó là có những khiếm khuyết nhưng mà cũng có những cái những cái
điểm đẹp của họ. Thế thì cái đó nó làm cho chúng ta trở thành cái con người mà

00:02
chúng ta là một phiên bản duy nhất trong
vũ trụ. Chính nhờ tất cả những cái khiếm khuyết, những cái thừa thải nó làm cho
chúng ta có cái dấu ấn riêng biệt. Thế thì bạn ạ, thôi nhá, từ ngày hôm nay
chúng ta sẽ xây dựng đô thị cho tất cả mọi người. Đừng nói là chỗ này là chỗ
cho người khuyết tật, chỗ kia là chỗ cho người bình thường bởi vì chúng ta không
thể nào phân biệt được nữa rồi bạn ạ. Cái cuốn sách Không có đá quá
mềm sẽ giải thích tất cả những chuyện đó
một cách rất là tường tận. sẽ có 20 đồng tác giả viết cùng tôi cái cuốn sách đó.
Nhưng mà với một cái tinh thần nhân văn thật là cao, với một cái tinh
thần yêu đồng bào, yêu con người, yêu những cái gì mà tạo hóa cho chúng ta,

00:03
yêu cái gì mà vũ trụ đã cho chúng ta. Cái đó là cái tình yêu bất khuất của một
cái loài gọi là loài người hay nói chung
là các loài sinh vật. Từ nay chúng ta sẽ không nói a có ai khuyết tật, có ai
không mà chúng ta sẽ nói rằng loài người chúng ta là như thế. Dấu ấn của con
người là như thế. Chúng ta chấp nhận nhau như thế và chúng ta sẽ xây dựng mọi
thứ để tất cả mọi người không thiếu một ai có thể hưởng hưởng lộc, hưởng lợi để
chúng ta chung sống với nhau trong một cái thế giới đại đầm mà người nào cũng
có lý do để yêu nhau. Bạn nhé. Mình là bác sĩ Phan Linh là CEO của
Trung tâm nghiên cứu cải tiến y tế Chia.
Thì mình rất là may mắn khi được là đồng tác giả của dự án sách không có đá quá
mềm. Thật sự là khi đến với dự án sách này á mình chỉ có một cái mong muốn duy

00:04
nhất là làm sao để mà à cộng đồng người dân Việt Nam chúng ta cộng đồng y tế
Việt Nam chúng ta quan tâm đến đối tượng người quyết tật người yếu thế những
người vàng nêu đơn họ cần được tiếp cận dịch vụ y tế họ cần được chăm sóc y tế
đầy đủ bởi vì thực sựở đây là những người mà chúng ta sẽ thấy hầu hết là đều
có bệnh à có vấn đề về thể chất về tinh thần mà với cái thực tế hiện nay á thì
cái điều c điều kiện tích cực dịch vụ y tế cũng như là cái sự hiểu biết từ chính
những à đối tượng yếu thế này á rất là cần được quan tâm thì Linh đã có một cái
bài viết để đưa ra cái vấn đề này và thực sự là từ lúc mà tham gia vào cái dự
án là đồng tác giả cho đến lúc sách ra mắt là cái khoảng thời gian cũng Linh
nhớ là khoảng phải hơn 6 tháng thì cho đến đây khi mà sách đã xuất bản cũng
được vài tháng nữa rồi thì rất là mừng là trung tâm nghiên cứu cải tiến y tế
chia đã đồng hành với bệnh viện đa khoa khu vực Ninh Hòa, một bệnh viện khuyến

00:05
quận huyện và chúng tôi đã triển khai một cái dự án cộng đồng à làm thế nào để
mà cải thiện cái chất lượng chăm sóc y tế cho đối tượng người khuyết tật, người
yếu thế và thật sự có những những cụ à cụ già, những người khuyết
tật mà 7 năm trời chưa được tiếp cận dịch vụ y tế và khi chúng tôi đến nhà để
mà chăm sóc, để mà đem cái dịch vụ y tế đến với họ họ rất là xúc động. Cái hình
ảnh người nhân viên y tế cúi xuống chăm sóc một người gọi là một cái người mà họ
không có cái cơ hội, họ không có cái điều kiện tiếp cận với dịch vụ y tế.
Thật sự là tôi nói nó rất là chạm. Nó rất là chạm. Và trong cái quyển sách này
còn rất là nhiều bài viết hay khác nữa thì chúng tôi mong á là sách sẽ được lan
tỏa à sách sẽ được gọi là đến với rất là nhiều rất là nhiều người dân Việt Nam
mình để cùng với nhau chúng ta chung tay cùng với nhau chúng ta sẽ lắng nghe cái
câu chuyện của rất là nhiều đồng tác giả để có thể là chạm lại chính bản thân

00:06
mình. Và một cái thông điệp mà tôi rất là mong được gửi gắm là chúng ta hãy
cùng với nhau để giúp cho người khuyết tật, người già nêu đơn, người yếu thế có
một cái cơ hội tiếp cận với dịch vụ y tế tốt nhất và an toàn nhất. À tôi xin cảm
ơn rất là nhiều. Đầu tiên cho phép em là Hà Mi, sinh viên
khiếm thị thuộc chuyên ngành quan hệ quốc tế của trường Đại học Ngoại ngữ
Tinh học thành phố Hồ Chí Minh Fleet trân trọng gửi lời chào thân thương nhất
đến giáo sư Phan Văn Trường. Quý anh chị là ekip của nhà xuất bản trẻ hệ sinh
thái cấy nền cùng tất cả quý anh chị là bạn đọc thân thương nhất của quyển sách
Không có đá quá mềm. Kính thưa quý anh chị, em kính mong quý anh chị nhận nơi
em lòng biết ơn sâu sắc nhất. Bởi vì chính những thắc mắc của quý anh chị

00:07
theo một cách cực kỳ quan tâm về cuộc đời, về quá trình nỗ lực hay là về những
khó khăn trong cuộc sống của những người
khiếm thị bấy lâu nay mà quý anh chị đặt
cho em đã tạo ra trong em nguồn cảm hứng bất tận khi em được giải bày, được chia
sẻ trong quyển sách này. Và em vô cùng biết ơn quyển sách
này bởi vì chính quyển sách này đã mở ra một thế giới mới hoàn toàn trong
em. Thế giới này được mở ra như thế nào thì cho phép em được kể với các anh chị
câu chuyện về một cô gái. Cô gái này đang sống trong một căn phòng tối, có
thể là do cướp điện thời gian dài chẳng hạn. Như vậy dù đã sống trong cái căn
phòng đó nhiều năm cho nên cô ấy quen rồi nhưng cô ấy vẫn luôn tìm mọi cách để
phát sáng hoặc là tìm mọi cách để mang ánh sáng vào căn phòng. Như vậy có bao

00:08
nhiêu giải pháp mà cô ấy có thể đưa ra? Em đã hỏi rất nhiều người câu hỏi này và
chia sẻ của quý anh chị sẽ là thứ nhất ta có thể mang nến vào để soi sáng căn
phòng hay là dùng đèn pin điện thoại để soi sáng đường đi trước mặt của cô
gái. Nhưng mà tự chung lại thì em nhận ra chỉ có hai cách cơ bản thôi. Cách thứ
nhất là tách biệt ánh sáng ra khỏi bóng tối hoặc tách biệt bóng tối ra khỏi ánh
sáng. Hãy nói một cách thực tế chính là tách hoàn toàn những người mang khiếm
khuyết vật lý về cơ thể ra khỏi cộng đồng. Em nghĩ rằng cách này có lẽ kém
khả thi đúng không các anh chị? Bởi vì ngày nay đâu còn ai là Robinson ngoài
đảo hoang nữa. Vậy chỉ còn một cách thứ hai thôi. Cách ấy là mang ánh sáng vào

00:09
căn phòng bằng những phương pháp mà lúc nãy em đã nêu trên.
Vậy thì đó cũng là cách mà em đã mang ánh sáng của tri thức, ánh sáng của tư
duy, ánh sáng của quá trình giáo dục bằng tư duy hệ thống vào chính cuộc đời
em. Và khi đã mang được nguồn ánh sáng tuyệt vời và nhiệm mậu ấy vào cuộc đời
mình thì em khám phá ra một cách sâu sắc
rằng khiến thị đời vẫn thú vị. và thú vị ra sao, hấp dẫn thế nào là cuộc hành
trình mà mỗi người tự lựa chọn. Và riêng
em thì em lựa chọn sống một cuộc đời hữu
ích, cống hiến và không ngừng tạo ra giá trị và tình yêu chung quanh em. Em vô
cùng biết ơn sự chung tay của gia đình, cộng đồng và xã hội đã khiến cho cuộc
sống của riêng em tuy bất tiện nhưng không hề bất hạnh. Và cuộc sống của em

00:10
hạnh phúc ra sao? cũng như khao khát chung tay cùng xã hội thế nào. Mời quý
anh chị cùng khám phá sâu hơn trong quyển sách Không có đá quá mềm nhé. Và
cuối cùng em mến chúc quý anh chị luôn luôn dồi dàu sức khỏe và tìm được niềm
hạnh phúc giảng đơn trong từng phút giây hiện tại. Chân thành cảm ơn quý anh chị
rất nhiều. Nếu biết cuộc sống như một tảng đá thì
chắc chắn người khuyết tật sẽ thấy đá mềm hơn là người bình thường cảm nhận
rất nhiều. Họ đã quen đối mặt với muôn vàng khó khăn và trở ngại. Nhưng cũng
chẳng có tảng đá nào là quá mềm. Chúng ta hãy tích cực giúp mọi người, trong đó
có người khuyết tật sống một cuộc đời đáng sống. Mẹ vui không?
Thích không? Xin chào. Xin chào. Xin chào các quý vị. Đọc giả của quyển
sách Không có đá quá mềm. Mình là Đường Bảo Nhi là một trong những người đóng

00:11
góp câu chuyện trong quyển sách này và kế bên mình đây chính là nhân vật chính
trong câu chuyện mình nhắc đến là công chúa của nhà mình chỉ tên là
Đ. Khi nhận được thông tin trở thành đồng tác giả sách trong bộ sách này,
mình cảm thấy rất biết ơn và may mắn vì những câu chuyện của chuyện mình không
còn chỉ hiện diện riêng trên trang cá nhân mà giờ đây mình còn có thể đóng vai
trò vận chuyển câu chuyện nói riêng của chị mình và những người khuyết tật nói
chung đến với nhiều người hơn nữa. Và khi tiếp cận quyển sách này với những
câu chuyện khác nhau của các anh chị đồng tác giả, mình cũng đã có rất nhiều
cảm xúc và suy nghĩ tích cực vì quyển sách cũng đã làm rõ được sự bình đẳng
giúp cho bản thân mình và cả gia đình của mình được bước vào một thế giới mà ở
đó là một góc nhìn của một thế giới không đồng bộ. Và điều đó mới là bình
thường. Trong quyển sách thì mình đóng góp một phần rất nhỏ, chỉ có tác dụng là
nâ lên bối cảnh và kể một câu chuyện có thật. Nhưng mình cũng như bao người đóng
góp trong nguyện sách này. Rất mong là bạn đọc sẽ cảm nhận được một nguồn năng
lượng hiếm có. là suất chừa đựng phi thường, một tinh thần chấp nhận ma rủi
với tấm lòng cầu thị từ những người có mặt trong quyển sách này. Chúng con biết

00:12
ơn bà má và gia đình đã luôn là chỗ dựa tinh thần vững chắc, chúc cho con và chị
hai có thể được hồng nhiên sống là chính
mình. Con biết ơn hệ sinh thái kế nềm đã là một không gian phát triển giúp những
người bình thường có thể làm những việc phi thường. Con biết ơn giáo sư Phan Văn
Trường vì đã là một người đứng đo tàu nhưng vẫn luôn nghĩ về những cánh chim
cối đàn. Em biết ơn chị Nguyễn Giang vì đã tâm thuyết và chấp cánh nguyện sách
này. Và em biết ơn chị Hồng Phương vì đã gieo mói nhân duyên cuộc gặp giữa em và
chị Giang. Hai chị em mình kính chúc quý vị độc giả sẽ có một trải nghiệm thật
đặc biệt và thú vị với rất nhiều suy nghĩ sâu sắc trong quyển sách này. Xin
cảm ơn và chào tạm biệt. Bye bye.
À tôi là Lê Thị Hà. Tôi rất vui khi được góp mặt trong cuốn sách Không có đá quá
mềm là một trong những đồng tác giả của cuốn sách. Tôi hy vọng là người đọc sẽ

00:13
cảm nhận được cái cuốn sách nói gì. Mỗi một con người đều có một số phận, một
cuộc đời và trên cuộc đời đấy đều có những cái ngã rẽ. À dù chưa có bất kỳ
hoàn cảnh nào hay ngã rẽ nào, nếu chúng ta quyết tâm cố gắng và có ý chí thì sẽ
vượt qua được những nghị cảnh đó. Chúng tôi mang muốn mang đến những cái thông
điệp tích cực nhất gửi đến độc giả để khi các bạn đọc nó các bạn sẽ vượt qua
được trông gai trong cuộc sống. Xin cảm ơn. Tô rất là vui và tự hào khi được góp
phần của mình trong tiếng sách không có đáo phá mềm. À thông qua câu chuyện mà
tôi kể ở trong sách thì cái nhóm ngợi ca những công sức đóng góp của nhóm vì
tương lai sáng của thí tật Hà Nội trong công việc hòa nhập của thích tật khoa du
lịch. du lịch tiếp cận ở đây à có ý nghĩa rất là tích cực và to lớn khi mà

00:14
làm thế nào cho người tịch có thể tham gia được à vào à du lịch tiếp cận được
mọi dịch vụ và trở thành một nhóm khách hàng tiềm năng của ngành du lịch chứ
không phải chỉ là một nhóm đối tượng thể lợi của các dự án phát triển. À chúng
tôi mong muốn rằng là thông qua câu chuyện của người quyết tật đi du lịch
thì giúp cho xã hội có thể hiểu hơn được
mà về nhu cầu cũng như là những khó khăn thuận lợi của người quyết tật khi họ đi
du lịch. Đồng thời rằng là cũng hỗ trợ cho những đơn vị thực hiện làm dịch vụ
trong ngành du lịch có thể à có được những phương pháp, có thể có những biện
pháp hay là chúng ta tư vấn lại để họ có
thể là đón tiếp một nhóm khách hàng tiềm
năng này không có quyền là một cô để cho bạn có thể thể hiện được vai trò của

00:15
mình trong đời sống kinh tế sắp hết Việt Nam.
Hoàng xin gửi lời chào đến toàn thể mọi người. Hoàng tên đầy đủ là Trần Việt
Hoàng đã tốt nghiệm ngành khoa học máy tính và là một lập sinh viên khiếm thị.
Mọi người cũng biết đến Hoàng như là một nhà sáng tạo nội dung trên các nền tảng
mạng xã hội khác nhau. Ừ, khi nhận được lời mời để trở thành đồng tác giả của
quyển sách Không có đá quá mềm thì Hoàng thật sự rất là bất ngờ và rất là vui.
Sau một thời gian thì quyển sách cuối cùng cũng đã được xuất bản và thật sự là
Hoàng rất vinh dự và cảm thấy tự hào khi được trở thành một trong những đồng tác
giả, được góp những câu chữ, chia sẻ những câu chuyện của mình đến với tất cả
người đọc. Mặc dù cái hành trình của Hoàng đi thì
chưa phải là cao, chưa phải là xa, nhưng đó cũng là những nỗ lực vô cùng lớn của
cá nhân Hoàng cũng như là những người đồng hành cùng Hoàng từ suốt những ngày
bé cho đến tận bây giờ. Và Hoàng hy vọng là tất cả chúng ta sẽ đón nhận quyển

00:16
sách này, đón nhận những câu chuyện và nhận được những cảm hứng, những câu
những và nhận được những năng lượng tích cực, những cảm hứng để sống tốt hơn,
sống đẹp hơn. Hoàng xin cảm ơn tất cả mọi
người. Chào mọi người. Tôi là Trần Thủy Nhã là đồng tác giả của cuốn sách Không
có đá quá mềm. Tôi đặc biệt cảm ơn em Kim Phạm là một
người em thân thiết đã kết nối tôi với thầy Phan Trần Trường để tôi có đủ diện
vặt trong cuốn sách này. Tôi rất biết ơn thầy trường đã tin tưởng và cho tôi cơ
hội. Cảm ơn anh Giang đã nhiệt tình hỗ trợ tôi hoàn thành bài viết của mình.

00:17
Và cảm ơn rất nhiều những thương, những sức mạnh
ngông đã tôi luyện tối trở thành phiên bản hôm nay.
Và tôi tin là mình sẽ còn các nữa, sẽ còn một cái
nữa được là đồng tác giả của những người
bị yêu kính như thị trường, như chỉ đồng
ví rồi à nhìn lại các tên tác giả khác ở trong cuốn sách này thì tôi thấy có mấy
người bạn của tôi, tôi rất ngọ, tôi đã khóe cuốn sách này với rất
nhiều người. À và tôi tặng cuốn sách này, tôi tự hào tặng cuốn sách này cho
thầy của tôi đó là thầy Minh Niệm. À rồi tặng cho mẹ tôi, anh chị tôi những bạn
đọc ở thư viện Nguyễn Thị Thụy Nhã của tôi rồi các thầy cô giáo các bạn học trò

00:18
ở những trường lẫn cần chỗ thuền của tôi sống. Tôi rất
là tự hào được là một phần của cuốn sách này, một phần của những cái câu chuyện
để lượt vượt lên chính mình để được sống rực rỡ
nhất. Tôi có óc ủ là viết một cuốn sách của riêng mình và tôi đã từng viết mà
chưa ưng ý. Cho nên tôi đã bảo tôi sẽ tiếp tục viết làm chính những
gì mà tôi đang sống. Tôi tin rằng sự góp mặt trong cuốn
sách này cũng là cái duyên để tôi mở ra nhiều sự kết nối hơn, nhiều lực đẩy hơn

00:19
để tôi hoàn thiện hơn. cuốn sách cuộc đời mình và tôi thật sự rất là biết ơn mọi
người, rất nhiều người đã cho tôi cơ hội là một người bình thường tử
tỷ, thật sự biết đến. À mỗi người sinh ra lớn lên và chết đi
đều tự lựa chọn cho mình một trong hai con đường đó là sống có ý nghĩa hay là
kệ dòng đời sâu đẩy. Tôi đã chọn về thứ nhất là sống một cuộc sống sao cho có ý
nghĩa. Vì tôi nghĩ rằng à cuộc đời mình cũng chỉ sống có một lần. Vì vậy khi đọc
cuốn sách à các bạn sẽ thấy các cái tâm sự của tôi trong cuốn sách này luôn tỏa
ra đm nguồn sáng à một niềm tự tin và đem lại sự hy vọng. Như thầy Phan Văn

00:20
Trưởng và các đồng tác giả có chia sẻ thì dấu cuộc sống có là một tảng đá cứng
người khuyết tật lại thế nó mềm hơn bởi họ đã quen vượt qua muôn vàn khó khăn và
thử thách nhưng không có tảng đá nào quá mềm để không cần sự sẻ chia. Hãy cùng
chung tay tạo nên một cuộc sống ý nghĩa hơn nơi mọi người bao gồm cả người
khuyết tật đều được sống trọn vẹn và đáng giá. Tôi là Nguyễn Thiết Nă Anh là
đồng tác giả của cuốn sách Không có đá quá mềm. Thật sự khi được
à gọi, được giới thiệu để làm một đồng tác giả trong sách không có đá quá mềm,
tôi rất là cảm thấy hồi hộp cũng là vĩnh dự cho bản thân mình. Bởi vì từ lâu tôi
đã rất là muốn viết một cái gì đó về cái
tuổi thơ của mình, về những cái khó khăn mà mình đã vượt qua và đặc biệt là tri

00:21
ân những cái người mà đã giúp mình vượt qua những cái cái sự khó khăn đó, đặc
biệt là người mẹ. Tuy nhiên, tôi vẫn chưa làm được những cái điều đó. Và
trong cái tập sách Không có đá quá mềm này, tôi đã thể hiện được cái tình yêu
của tôi, à cái sự trí danh của tôi đối với mẹ của tôi. Và tôi cũng mong muốn
rằng là qua đây tôi gửi gắm một chút động lực đến với những
người có những cái hoàn cảnh như tôi hoặc là đang gặp những cái hoàn cảnh nó
gần tương tự như như thế và những người bình thường khác cũng có những cái nghị
lực để vượt lên những cái khó khăn mà chúng ta sẽ gặp phải trong cuộc sống này.
Chào mọi người, mình là Nguyễn Thị Minh Thư và mình là một người khiếm thị. Mình
rất là biết ơn giáo sư Phan Văn Trường cũng như là các anh chị trong hệ sinh
thái kế nền đã trao cho mình cơ hội được ghi lại hành trình phát triển bản thân,

00:22
hành trình thanh xuân tươi đẹp của mình. Mình tin rằng mỗi người khi sinh ra đều
có những giá trị và những điểm đặc biệt khác nhau. Trên hành trình tìm đến giá
trị của mình, đôi lúc sẽ gặp những trắc trở khó khăn. Việc mà các bạn nhìn nhận
nó là khó khăn hay là thách thức cơ hội là cách các bạn lựa chọn. Mình hy vọng
rằng mỗi chúng ta khi gặp những khó khăn đó hãy luôn vững tin vào chính bản thân
mình cùng với một trái tim thương. thì ắc hẳn bạn sẽ tìm thấy trái ngọt cũng
như là cuộc sống mà mình mong muốn. Hy vọng các bạn sẽ có những trải nghiệm
thật là thú vị khi mà đọc những câu chuyện trong cuốn sách của thầy giáo sư
Phan Quan Trường cũng như là 20 tác giả. Sách không có đá quá mềm thể hiện được
quá trình nỗ lực phi thường nhưng không bất thường của những người khuyết tật.

00:23
Đá tuy không quá mềm nhưng với sự nỗ lực, quyết tâm và trách nhiệm của con
người, mọi việc đều có thể. Chúc cho các
anh chị em khuyết tật, chân cứng đá mềm. Cảm ơn giáo sư Phan Văn Trường và các
cộng sự đã chuyển tải một thông điệp hai và nhiều ý nghĩa vào cuộc sống. Xin cảm
ơn Hồng Lợi. Xin chào tất cả mọi người. Trên tay Lợi đây là quyển sách Không có
đá quá mềm của giáo sư Phan Văn Trường. lại rất là vinh hạnh khi mà mình là đồng
tác giả trong cuốn sách này. Và khi mọi người lật ra vào
trang câu chuyện không giới hạn của Kình
Ngư Không Chân thì mọi người sẽ hiểu hơn những cái gì mà Nguyễn Hồng Lợi đã vượt
qua và đã trải qua để mà trở thành một kình ngư như ngày hôm nay.
Và bây giờ mọi người có thể đọc và tự cảm nhận từng câu chuyện trong quyển

00:24
sách Không có đáo quá mềm này. Hồng Lợi xin chào.
Xin chào mọi người. Tôi là Tường Nghĩa. Tôi rất vinh dự khi trở thành
đồng tác giả của quyển sách Không có đá quá mềm của giáo sư Phan Văn Trường và
nghĩ rất là hạnh phúc khi có cơ hội được trở thành người chấp bút cho câu chuyện
không giới hạn của Kình Ngư Không Chư Nguyễn Hồng Lợi. Anh đồng thời cũng là
ông xã của Từ Nghĩa. Và cái phần sách câu chuyện tình tôi tác giả Tường Nghĩa
chính là à Nghĩa đang kể lại cái câu chuyện tình yêu của hai vợ chồng. Và mọi
người biết không, ngày phát hành sách Từ Nghĩa đã rất xúc động vì và cũng rất
biết ơn khi có cơ hội để chia sẻ cái câu chuyện của
ông xã cũng như là câu chuyện của Từ Nghĩa và mọi người đến để cho bạn đọc có

00:25
thể ừ giống như là thông điệp của quyển sách Tinh thần con người là không thể bể
gãy để mọi người có những cái động lực trong cuộc sống. Từ Nghĩa Hồng Lợi. Xin
xin chào mọi người.