Skip to main content

Công thức làm phim ăn khách - Đạo diễn Phan Gia Nhật Linh - 5W1H Podcast

Bài viết này còn sơ khai.

Có rất nhiều tài nguyên tham khảo ở đây - chúng được đóng góp bởi cộng đồng. Khi bạn học, chúng tôi mời bạn quay lại và cập nhật các trang này - chia sẻ những gì bạn đã học được.


Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.

Tìm hiểu cách Đóng Góp


Bên dưới là "nội dung thô" phục vụ tìm kiếm

- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).

"nội dung thô" được tạo tự động, giúp bạn "tìm kiếm" dễ hơn bằng cách gõ "từ khóa". Nó sẽ tồn tại đến khi Ai đó học và giúp hoàn chỉnh nội dung.



00:00
một bộ phim nó có thể làm thay đổi cách người ta sống thay đổi cách người ta
nghĩ thay đổi cách người ta nhìn về cuộc đời phim á Nó không chỉ là chuyện làm
nghệ thuật mà nó còn là của bài toán kinh doanh thì để chơi cuộc chơi đó thì
mình bắt đầu phải làm những việc chuyện khác để mình đi kiếm tiền thì mình phải
làm một cái phim như vậy để mình kiếm được cái tiền đó xong rồi mình lấy cái
tiền đó mình bỏ qua đây điện ảnh nó có một cái sức mạnh rất là lớn trong việc
truyền bá vào Quảng Bá về văn hóa và lịch sử Cho nên là mình phải làm cái
những cái bộ phim lịch sử chương trình được mang đến bởi meibi nền
tảng khai phóng những tiềm năng
chào các bạn đây là chương trình 5 clip Cat và tôi là nhà báo Kim Hạnh Hôm nay

00:01
chúng ta sẽ có cuộc trò chuyện với một người mà tôi tin là có rất nhiều bạn
cũng mong đợi tôi cũng mong đợi cái cuộc trò chuyện này chúng ta sẽ gặp đạo diễn
Phan gia Nhật Linh xin giới thiệu cùng các bạn anh Phan gia Nhật Linh
xin chào tất cả các bạn của chương trình 5w
Tôi có cảm giác là ngoài cái chuyện là trời đang mưa to thì Ê kíp kỹ thuật hôm
nay cũng băn khoăn gặp một người đạo diễn tên tuổi như vậy rồi mình xếp máy
sao mình sẽ thực hiện các cái khâu kỹ thuật như sau còn tôi thì tôi thích nhất
là cái câu mà Nhật Linh nói là tôi muốn là người vậy Kể chuyện về con người về
văn hóa về lịch sử của Việt Nam Nhật Linh có thể nói kỹ thêm về cái ý muốn là
làm một người kể chuyện bằng điện ảnh về

00:02
con người về lịch sử về văn hóa Việt Nam không
thì thật ra là khi mà từ lúc nhỏ rất là có một cái may mắn được tiếp cận với
điện ảnh tại vì mẹ của cháu là làm kế toán trong một cái công ty xuất khẩu
phim pha phim Việt Nam cho nên là từ nhỏ đã có cơ hội là được xem rất là nhiều
phim ngồi ở trong cái phòng chiếu cái phòng của cái máy chiếu để mà xem kể cả
những cái phim mà mọi người kiểm duyệt thì mình cũng cũng chưa trong đó mình
xem thành ra là mình thấy cái cái sức mạnh của điện ảnh nó rất là lớn tự nhiên
những cái câu chuyện nó khắp nơi mình không có biết ở đâu Xong mình nó đều
xuất hiện ngay trước mặt của mình thành ra là ước mơ thì lúc nào cũng là mình
muốn được kể rất là nhiều câu chuyện này Nhưng mà khi mà cháu đi học ở Mỹ có một
cái may mắn được môn học bổng học ở Mỹ thì ra ban đầu thì mình cũng nghĩ rằng
là mình đi qua đây mình Hollywood là cái nơi mà cả thế giới ai cũng muốn đến đó

00:03
để làm việc hết Nhưng mà khi mà mình đến
đó mình học cái xong mình mới có một cái trong quá trình học thì mình cũng nghĩ
là chắc là mình sẽ tìm cách để mình đến Hollywood để mình làm việc ở đây nhưng
mà khi mà mình làm một có một cái bài tập về cháu làm thì mình phải mình có
một cái cơ hội để mình gọi là fixing tức là mình đấu đầu á thì ở trong lớp thì
mình học cái cái môn đó là dạy cho mình cách lipix với các cái nhà sản xuất các
cái studio Làm sao để mình có thể giới thiệu cái dự án của mình hiệu quả nhất
thì nó cũng có các cái những cái nhà sản xuất từ các cái hãng phim họ đến
dự thính trong cái lớp đó thì trong con ông đi fix một cái một cái ID kể về câu
chuyện của một cái nhân vật cô gái Việt Nam sống ở Mỹ sau đó Cô có
một cái hành trình đi khắp nước Mỹ để mà để mà hiểu hơn về bản thân của mình và
hiểu hơn về về cái lịch sử của con người của gia đình mình thì khi mà mình Kích

00:04
Xong cái đó thì cái ông sản xuất cũng mới hỏi là đi cái ý tưởng này rất là thú
vị nhưng mà bây giờ thay vì cái nhân vật chính là một người Việt Nam thì cậu có
nghĩ là nên đổi thành một người da trắng không Tại vì nếu như mà nhân vật chính
là một người Việt Nam thì khán giả Mỹ họ
sẽ không có quan tâm thành ra là nhà sản xuất họ sẽ không có đầu tư cho cái phim
này nhưng nếu như mình đổi thành một cái nhân vật da trắng thì mình sẽ casting
Mình sẽ chọn các cái diễn viên ngôi sao da trắng thì nó sẽ có nhiều cái cơ hội
hơn thì lúc đó giống mới nghĩ rằng là ồ tự nhiên mình đi qua đây mình đi học để
mình kể câu chuyện người Việt xong tự nhiên cái mình phải đi để mà có tiền thì
mình phải kể câu chuyện của người Mỹ nhưng mình thì đâu có quan tâm đến câu
chuyện của người Mỹ và lúc đó mình mới nghĩ là nếu
như vậy thì mình phải về Việt Nam mình để mình làm Bởi vì chỉ có ở Việt Nam thì
mình mới có thể kể được cái câu chuyện ở Việt Nam thôi Tuy nhiên bây giờ đó là

00:05
chuyện của 15 năm trước bây giờ thế giới nó thay đổi rất là nhiều và nó cũng có
rất là nhiều cái cơ hội để mình kể những cái câu chuyện của Việt Nam ở đây nhưng
mà thế giới người ta hãy nhìn vào thì bây giờ nó có một cái câu cho thấy rất
là hay tức là nó tiếng Anh đó là to be Global là để đi ra thế giới toàn cầu á
thì mình phải rất là địa phương thì mình mới thấy à Đây chính là cái cơ
hội để cơ hội cho những cái người kể chuyện người của Việt Nam mình đem những
cái câu chuyện Việt Nam ra để mình mình kể cho thế giới để chinh phục họ
Thật ra trong câu chuyện của Linh Là nó
còn cũng có cái hay ở cái chỗ là tiếp cận một cơ hội thị trường thì phải bắt
đầu từ cái chỗ là cái người khách hàng người ta quan tâm và có suy cái cơ hội
đó nó có tính thương mại cao nhưng nó lại không phải là mục đích của mình

00:06
thì rõ ràng là Hollywood là nó dạy cho mình hình như nó dạy cho mình cái bài
học là làm sao đó để cho cái gì làm ra là cái đối tượng đông đảo người xem đó
là họ phải Ford họ phải mê họ phải tập trung vô Thực ra tôi cũng thấy đó là một
cái bài học về kinh doanh trong điện ảnh tất nhiên là mình Nếu như là Phan gia
Nhật Linh về Và tôi là một đạo diễn nổi tiếng Tôi muốn làm một cái cuộn phim như
vậy thì giống như là thiên ân vừa rồi mà nó làm cái cuộn phim trong cái tổ cán
vàng vậy đó thì rõ ràng là có những cái sự tương tác
ngoại hình như nó cũng có cái tương Nhượng về cái lực của cái người đạo diễn
nghe Linh có thấy là trước khi mình đi học rồi tới sau khi mình đi học thì mình

00:07
có nhiều cái thu nhận mới và nó tốt hơn cho cái công việc làm phim của mình
local không mình không có biết nhiều thật sự về phim
ảnh và trước đó là mình đi học ló mình đi lên lên internet mình xem xong rồi
mình xem phim nhiều thì khi mà đi học ở bên Mỹ thì nó có có vài cái thứ rất là
quan trọng thứ nhất đó là mình được học một cách rất là bài bản về việc làm phim
nhưng mà cái cái thú vị hơn đó là mình học được một cái hệ thống làm việc thì
cháu cũng nhận ra rằng làm ở bên Mỹ thì cái môi trường văn hóa con người của họ
sẽ tạo ra được cái hệ thống đó nhưng mà ở Việt Nam với cái văn hóa của mình thì
nó sẽ tạo ra một cái cái hệ thống làm việc kiểu khác cho nên là không có phải
rằng là mình đi học ở Mỹ và mình học ở Hollywood xong mình đi về đây xong mình
nói là mọi người phải làm theo cách ở Hollywood Thật ra không có đúng cái cách

00:08
làm đúng đó là mình phải hiểu được cái gì làm ở thành ở Việt Nam mà đã thành
công theo cái cách của Việt Nam thì mình nên giữ lại còn cái nào mà nó chưa hiệu
quả thì mình sẽ thử cái cách mà ở thế giới người ta làm ở Hollywood người ta
làm xong rồi cũng chưa chắc là nó thành công nhưng nếu nó thành công thì mình
thì mọi người sẽ tự nhận ra là À làm cái cách này nó hiệu quả Mình phải tìm cái
cách để mà mình mình dung hòa ra đó thì nó mới nó mới đem đến cái hiệu quả tốt
nhất thì cái đó là cái mà cháu học được khi mà mình đi đi ra nước ngoài mình đi
học rồi đi về xong mình cũng mất khoảng thời gian rất là rất là dài để mà để mà
tìm cách dung hòa cái việc đó Vừa rồi mình nghe một công cụ nổ cái cái
con tàu ngầm mà đi xuống xem cái xác của cái tàu Titanic thì thật ra là nó rất
đáng tiếc và cũng bất hạnh Đó nó quá đáng thương xong rồi cái tôi đọc được

00:09
một cái bài Ông James Cameron ông nói là tôi đã 33 lần đi xuống dưới đáy biển để
tôi xem cái xác tàu và ở 3.800m tôi hiểu
cái sức ép nó như thế nào thì thực ra đó là Linh thấy cái ông đạo diễn thực ra
ông cũng công phu lắm không chỉ có cảm xúc không chỉ có kỹ năng mà có những cái
hiểu biết mà nhiều khi những cái người làm khoa học cũng chưa có cái thực
nghiệm như vậy và tôi hết sức là vui khi biết là hồi nhỏ đó thần tượng của Linh
là change cameraon vẫn chưa có đi 33 lần xuống dưới biển để
thăm cái xác Tàu Titanic đâu nhưng mà hồi đó đó là là lúc đó là vì sao mà Linh
thích trên skmuron Thật ra lúc đó là ổng

00:10
làm làm Titanic 597 trước đó Thì ổng làm phim terminator Ngày Tận Thế cái lý
thuyết thì thật ra là nó có một cái là hồi nhỏ cháu đọc báo mà sau này phát
hiện ra nó cũng không đúng tức là người ta nói là ông Sơn là ông đi học Kiến
Trúc à Mà không phải hả Mà hình như là không phải sau đó thì cho cũng đi vào
học Kiến trúc vì rất là hâm mộ ông này Dạ nhưng mà nó có một cái rất là hay là
khi mà học về kiến trúc sau đó thì cháu đi đọc rất là nhiều sách này họ có nói
về cái tương quan giữa một kiến trúc sư và một đạo diễn thì đây là hai cái ngành
mà nó đòi hỏi sự kết hợp giữa kỹ thuật và mỹ thuật để tạo ra nghệ thuật mình
không thể chỉ nói nó là tôi muốn làm nghệ thuật mà mình không có am hiểu
kỹ thuật làm sao làm ra được cái điều đó cho nên là mình phải luôn luôn học và
luôn luôn cập nhật nấm hiểu biết kỹ thuật Tức là cái sự phát triển của kỹ
thuật nó sẽ thúc đẩy để nó tăng được cái nghệ thuật giống như là bây giờ mình vẽ

00:11
ra một cái nhà cong queo rất là uốn lượn Nhưng mà nếu
không có hiểu về kết cấu thì về kỹ thuật để mà xây cái nhà đó thì mình không thể
nào xây được thì tương tự với đạo diễn mình có thể tưởng tượng ra rất là nhiều
thứ nhưng mà mình không hiểu được cách làm sao để quay được cái cảnh đó thì
mình cũng không thể làm được cho nên là vì ông James Cameron mà ông phải rất là
đào sâu vào việc đi xuống dưới đó dưới sâu Để mà nghiên cứu Cái đó đó nó là một
phần của việc kỹ thuật thì cái người đạo diễn cũng như là người kiến trúc sư là
phải không ngừng học hỏi về kỹ thuật tại vì nếu như mình ngừng học hỏi về kỹ
thuật thì mình sẽ khó có một cái phương tiện cái công cụ để mình kể được cái câu
chuyện đạt đến một cái cảnh giới về nghệ thuật thì chính vì cái điều đó mà cháu
có nghĩa là cháu rất là thích ông sinh theo luôn vì vì cái điều đó mỗi lần mình
xem phim của ông ấy là mình đều tìm thấy
ông ấy tìm tòi và khám phá ra được những
cái cách kể mới trong cả về mặt kỹ thuật

00:12
kể chuyện vẫn về mặt công nghệ kể chuyện thật sự là cũng phải Cao Cường lắm mới
có thể hiểu được hết những cái mà cái mới mà ông đầu tư
tôi có đọc là linh đã bắt đầu từ cái niềm say mê điện ảnh bắt đầu bằng một
cái nghề nó cũng ác thiệt là phê bình ở Việt Nam mình mà cái nghề gọi là lý luận
phê bình là nó hay đi chung với nhau rồi phê bình là chọc cho người ta ghét
nếu như cái gì mình cũng khen thì đâu có
ai người ta đọc bài của mình đâu Thì cái thời gian mà từ năm 1997 Tôi nhớ là có
một anh ảnh tự đặt cái tên ảnh là Fancy nê thì là rồi người làm thư ký tài sản
cho cái tờ báo Sân Khấu Điện Ảnh cái quá
trình đó đó theo như là linh đó là nó có
bồi đắp cho cái niềm say mê điện ảnh của mình không Tức là mình phải review mình

00:13
phải suy nghĩ rất kỹ rồi mình viết cái gì mình cũng phải cân nhắc đúng không
Thì cái quá trình đó nó đóng góp được cái gì cho cái công nghiệp điện ảnh sau
này của mình thật ra là cái xuất phát điểm đầu tiên đó là cháu cháu rất là mê
phim tôi là từ nhỏ mình đã có một cái niềm phim và mình thích nói về phim thật
là mình không có nghĩ về chuyện là mình phê bình phim nó đúng hơn đó là mình
được được nói về phim ảnh Thì cái đó là cái nó xuất nó xuất phát từ cái niềm đam
mê Tức là mình lúc đó là mình cũng chưa biết là mình có thật sự là mê làm phim
hay không mình chứ Mình rất là mê phim ảnh và mình mình mong ước được được nói
về nó thì vào cái thời điểm đó là khi internet lúc đó Thật ra trước năm 97 thì

00:14
internet Mọi người rủ nhau đi xem phim rồi viết
về cái đó và bắt đầu từ đó thì thì bắt đầu báo Tuổi Trẻ với họ mới Liên hệ họ
nói là ồ có đọc thấy cái bài viết này Xin đăng được hay không thì thật ra lúc
đó chị không có nghĩ là mình thành người phê bình phim hay gì cả mình Chỉ đơn

00:15
thuần là một người xem cái bộ phim rồi mình nói về cái cảm xúc của mình là tôi
cảm thấy như thế này tôi cảm thấy như thế kia mình không có nói mình sẽ nói
chung mình không có phải một cái cách suy nghĩ là nhà làm thêm nên làm chuyện
này nhà làm phim nên làm chuyện chi mà mình chỉ nói về cái cái cái cảm xúc của
mình hơn từ cái việc đó nhưng mà sau đó thì khi mình bắt đầu viết báo á thì mình
thấy rằng là ồ cái chuyện này nó gây ra một cái ảnh hưởng ảnh hưởng đến người
người đọc là lớn hơn thì bắt đầu trong clip bắt đầu đi học cái đi tự đi đọc các
cái sách nói về phê bình phim thì mình mới hiểu à mình nên đánh giá một bộ phim
Như thế là nó không còn thuần túy là khả năng súc nữa mà bây giờ nó nó cần phải
đi sâu hơn các cái ý nghĩa của các bộ phim nó như thế nào
bánh mì Dần dần nó đầu mỏi cái đó nó cứ một một bước nó nó dần á nó tạo cho mình
một cái thói quen về việc xây một cái bộ phim mình phải hiểu cái nhà làm phim họ
kể như thế nào Cái ngôn ngữ điện ảnh nó như thế nào Sau đó thì đột nhiên hết trở

00:16
thành một cái người biết về phim mà mọi người mọi người biết đến đương nhiên thì
khi mà mình xem thời gian đó thì các cái phim Việt Nam thật ra là họ rất là các
cái phim tuyên truyền cho nên nó cũng chưa có cái có những cái phim chưa có
tốt thì lúc đó mình cũng rất là hồn nhiên thì mình thấy à Phim dở thì mình
mình nói nhưng nó dở thôi Hình như có một cái từ mà Linh có dùng là Ngô Nghê
có không đúng rồi thì có nhiều khi mình thấy người làm rất là ngon ghê nên thật
ra thêm Việt Nam bây giờ thì cũng vẫn dở thôi chưa có phải là Quá hay nhưng mà
khi mà mình bắt đầu học những cái đó đó và khi mình rất là
nghĩ rằng là đây là cái cái tâm sự của riêng mình tuy nhiên lúc đó chưa có mạng
xã hội cho nên là cái cái bài viết của mình thật ra nó chỉ nó nằm ở trên forum
mà nó nằm ở trên báo thì khi mà chó Bắc thường đi học làm phim á thì mình cũng
hiểu ra một điều á là cái người làm phim
thì mình sẽ không có mình sẽ không không có nên đánh giá cái bộ phim như vậy nữa

00:17
bởi vì nó trở thành là mình đang còn nói về đồng nghiệp của mình thì sau đó thì
bắt đầu cháu cũng bắt đầu hạn chế dần cái việc mình phê bình và và mình cũng
học được bài học rất là thật ra chê thì rất là dễ
làm nó mới khó thì cái việc mà Mình xuất phát liệu của mình là một cái người đi
cảm nhận rồi sau đó thành người phê bình thật ra cái chuyện đó nó rất là dễ tại
vì mình chỉ dựa trên một cái thứ Người ta làm sẵn rồi sau đó mình đánh giá thôi
còn tạo ra cái nghệ thuật cái bộ phim nó nó khó hơn rất là nhiều cho nên là mình
cũng bắt đầu hiểu được cái điều đó Nhưng
mà đương nhiên khán giả thì họ không cần
phải hiểu chuyện đó khán giả chỉ cần xem phim yêu thích phim và họ có quyền khen
chê Nhưng mà khi mình bắt đầu làm phim thì mình bắt đầu phải hiểu nhiều lắm thì
trở lại là cái việc phê bình nó có giúp cho nghề làm phim không Thật ra là nó là
có nhưng mà nó cũng có thể làm chậm lại cái cách giáo suy nghĩ về phim ảnh tại
vì trước đó thì vì mình mình xem cái một cái bộ phim và mình nghĩ về nó sau khi

00:18
bộ phim đã hoàn thành rồi cho nên khi mà trách bác bắt tay vào làm một phim cho
có bị suy nghĩ quá nhiều cái gì mình cũng nhìn thấy cái bộ phim với cái nhìn
của Một nhà phê bình hết Nhưng mà nếu như mình nhìn một bộ phim như một nhà
phế bình thì không bao giờ mình làm được
phim hết bởi vì không có cái gì hoàn hảo
không có một cái bộ phim nào là hoàn hảo cả kể cả bộ phim Titanic chiếu lên cũng
có người có thể chê được đúng không trùm rồi nhưng mà vẫn nhiều người chê mà nó
không thể hoàn hảo thì nếu như mình muốn làm một bộ phim Hoàn Hảo Và mình phải
chờ cho đến khi nó hoàn hảo mình mới làm thì mình sẽ không bao giờ làm được cả
thì khi mà có cái suy nghĩ đó trong suốt nhiều năm trời là sẽ không có làm phim
được vì lúc nào mình cũng nghĩ là mình làm phim này ra làm người ta sẽ chê nó
chưa có thực sự tốt cái chỗ này mình chưa bằng lòng
nhưng mà để mà mình cứ đi sửa hoài làm hoài làm hoài làm hoài mình không bao

00:19
giờ bắt tay vào làm hết thì có hai người anh trong nghề đã nói cháu là là một Đó
là Nguyễn Văn Dũng và hai là anh Charlie Nguyễn hai người đó rất là thương mình
và hai người đó nói là Nhật Linh Nếu như mà em cứ nói hoài về cái phim mà em sẽ
làm á Em sẽ không bao giờ trở thành nhà làm phim được em phải làm phim người làm
phim thì mình phải làm phim bây giờ Lần nào anh gặp em Em cũng kể là em sẽ làm
mà không bao giờ anh thấy người em làm hết 5 năm trời Anh không có thấy cái
phim nào em làm cả thì lúc đó mình mới nhận ra là đúng rồi tại vì nếu như bây
giờ mình cứ quá lo lắng về điều mà người ta sẽ nói về mình thì mình sẽ không bao
giờ làm được cho nên là cách để mình có thể làm được đó đó là mình phải bắt tay
vào và mình làm thôi mình làm hết sức có thể mình làm nhưng mình phải làm chứ
mình không nghĩ về chuyện mình sẽ làm hai cái đó là hai cái mentholiti khác
nhau hai cái hai cái suy nghĩ cách suy nghĩ khác nhau Vì là từng là nhà phê
bình nên nó cũng ngăn dấu một khoảng thời gian rất là dài trong việc là mình

00:20
sợ mình làm gì mình cũng sợ hết sau đó Khi mà mình nói thôi Bây giờ mình làm
phim ra đó là chắc chắn Ai cũng chê mình xác định cái chuyện đó ngay từ đầu rồi
Thôi mình cứ làm thôi là mình cố gắng làm hết sức của mình
lên làm cho tôi nhớ tới cái hồi Tôi làm ở báo Tuổi Trẻ đó có những bạn nó viết
rất là tốt xong rồi mình chọn ra ba bạn cho nó đi học trường báo chí thế Đi về
đi dưới không được nữa luôn tại vì nó về
là nó cầm viết lên thì nó sẽ suy nghĩ về cái cách viết chứ nó không có viết cho
nên nhiều người nói thôi thôi đừng cho mấy ông nhà văn Đi học trường viết văn
đừng cho mấy ông nhà báo đi học trường Phước báo tất nhiên là tôi nghĩ ví dụ
như là Linh đi học cái trường Nam Cali là nó tốt chứ và có khi Việt Nam mình

00:21
chắc phải có thêm nhiều người đi học như vậy có khi nào Quang Dũng nói với Linh
là tao ước gì tao cũng được đi học bài bản như Linh không có khi nào Quang Dũng
nói vậy không Tiếng cười đi với anh Dũng kêu là thôi Nhật Linh
đừng có đi học mất công điện ảnh Việt Nam Mất Đi Một nhà phê bình giỏi mà thuê
một ông đạo diễn dở cái câu nói giống y như là ông Nguyễn
Quang Sáng nói với tôi là linh biết không Hồi đó đó là năm 75 là ông Nguyễn
Đình Thi ông vô cái ông đọc những cái bài báo mà tôi viết ở trên báo Sài Gòn
Giải Phóng là viết mô tả thanh niên xung phong đi đào kinh như thế nào vậy thôi
nhưng mà ổng nói hay quá cô này viết hay
quá bây giờ Khi nào trường cái Nhu mà nó lập ra đó thì Tuyển Kim Mạnh đi học đầu
tiên mà may quá lúc đó ba năm trời nó không có lập được cái trường Nguyễn Du

00:22
cái ánh sáng tôi gặp tôi anh nói vậy nè cũng may đó cũng may là coi như là mình
không có một cái nhà văn dở mình có được một nhà báo trung bình cũng là hay rồi
cũng là may rồi thật là giống như là cái câu hai cha con này vì sao mà Dũng lại
đứng ra sản xuất cho Linh làm đạo diễn cho Cái phim em và Trịnh phải trở ngược
lại cái phim đầu tiên của cháu là phim em là bà nội của anh thì anh Nguyễn Văn
Dũng cũng là nhà sản xuất của cái phim đó ở thời điểm đó thì là anh Dũng thì
rất là nổi tiếng rồi cháu thì là chưa có ai biết đến hết nên là khi mà hk phim
với họ muốn tìm một cái đạo diễn cho cái cái
dự án làm lại phim em là bà nội của anh thì thật ra ở thời điểm đó là không có
ai nghĩ rằng là là Việt Nam có thể làm remix một cái phim nước ngoài tại vì mọi
người kêu làm sao mà mình làm phim remix mà hay bằng thêm người ta mà làm dở hơn
thì thì chết cho nên làm thành ra mọi người cũng đi

00:23
gặp và các cái nhà đầu tư hỏng rất lo lắng cái nhà đầu tư họ không có tin là
cái dự án này nó có thể thành công được xong rồi lại thêm tên của một cái người
mà chưa bao giờ làm phim mà ông này còn suốt ngày đi chơi thêm người ta trước đó
cũng rất là nghi ngờ thì lúc đó thì trước đó thì cháu đi làm phó đạo diễn
cho anh Dũng Cái phim Mỹ Nhân Kế lạm dụng cũng không biết tại sao cháu cũng
đi làm với anh Dũng từ cái phim đầu tiên của anh là phim hồn trương ba da hàng
thịt thì cũng đi theo Giống như đi ngồi sửa chính tả danh Dũng viết sai chính tả
nhiều lắm công việc đi sửa kịch bản là đi đi sửa chính tả thì tiện thể sự chính
tả hiểu được cũng hai anh em nói chuyện về kịch bản thì anh anh dũng cũng biết
được cái khả năng như thế nào thì cái cái phim đầu tiên thì anh Dũng mới nói
anh nói để anh làm sản xuất thì anh đứng tên để đảm bảo thì nếu như lỡ có gì Ví
dụ như Nhật Linh làm không được thì anh Dũng nhảy vô thay thế thì lúc đó các cái

00:24
nhà đầu tư họ mới yên tâm đó là cái duyên nợ đầu tiên đối với phim thì sau
đó thì cái phim đầu tiên mình cho làm sản xuất thì anh dũng cũng làm đạo diễn
là phim tiệc trăng máu thì sau cái từ trăng máu thì bắt tay vào làm em và
Trịnh thì thật ra thì cháu cũng biết là cái phim này nó nó rất là khó một trong
những cái khó đầu tiên một cái phim này đó là làm sao mình xin được gia đình
đồng ý cho mình làm phim về bác Trịnh Công Sơn Thì cháu
cũng biết rằng là anh Dũng thì rất là thân với gia đình Tại vì bắt sáng thì là
bản thân rất là thân cái gốc cây mận ở cái đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa
thì lúc mà cho bắt tay vào thì nó hỏi anh Dũng thì anh Dũng nói anh không có
làm cái phim này đâu tại vì làm phim này
ném người ta ném cá chết bao nhiêu người thì Lâm Lâm cục đá ai mà đụng vô là là
là là là là thôi bây giờ Nhật Linh chịu đưa đầu ra thì anh đứng đằng sau thì đó

00:25
thì cho mới nói là nếu vì anh Dũng Nếu anh Dũng làm sản xuất thì có một cái hay
là anh Dũng có thể nói chuyện với gia đình và anh cũng biết được rất là nhiều
cái câu chuyện rất là có những chuyện mà
mình gọi là Thâm Cung Bí Sử mà mà chỉ có người trong gia đình mới có thể biết mà
cũng không hẳn là lúc nào người trong gia đình cũng biết hết mọi chuyện cho
nên làm anh Dũng là một cháu trong gia đình nhưng mà thật ra là
biết hơn cho nên là cái việc mà có anh Dũng tham gia trong cái dự án đó đó thì
nó là một cái động viên về tinh thần rất là lớn rồi xong rồi có bị khó khăn gì
trong cái quá trình làm phim thì phim nào cũng có 100.000 khó khăn
nhé phim phim càng lớn thì nó càng khó thì phim em và chuẩn là một cái phim nó
có có quá nhiều cái khó nhưng mà nhờ mình làm một cái phim khó đó thì mình sẽ
học được rất là nhiều bài học và mình cũng thế là mình có thể làm được một cái
phim tốt hơn là sau khi mình mình trải qua hết tất cả những cái điều đó thì

00:26
mình hiểu được cái vấn đề những cái vấn đề mình sẽ có thể đối mặt trước giờ mình
chưa bao giờ làm một cái phim mà 50 tỷ Mình chưa bao giờ làm một cái phim mà
cái quy mô cái câu chuyện nó kéo dài về mặt thời gian trong phim là từ năm 60
đến năm 90 như vậy một cái quy mô quản địa phương quá nhiều địa phương rồi cái
lượng Diễn viên Khổng Lồ như vậy và nó nó còn liên quan đến rất là nhiều
con người ở trong đó cho nên là thần tượng của rất nhiều người rất là
nhiều người thì nếu như mình chưa làm thì mình không bao giờ đối mặt với nó để
mình biết nó là cái gì cho là sau khi mình làm xong thì mình nói à Bây giờ
mình đã biết được nó là cái gì rồi thì nếu như mình có cơ hội làm lại và làm
tiếp thì mình sẽ làm nó tốt hơn thì nó cho quay trở lại cái hồi nãy vô nói đó
Nếu như bây giờ mình chỉ nghĩ về chuyện mình làm á thì mình sẽ không bao giờ làm
được mình Nếu như mình sợ nếu như mình sợ người ta sẽ nói mình sẽ không bao giờ

00:27
làm được cho nên mình phải bắt tay vào mình làm rồi cái phim mà Bây giờ nhiều
người nhắc lắm là em là bà nội của anh đó thì Linh thấy là nó có những cái kinh
nghiệm gì Hay nó có những cái câu chuyện gì hay về cái phim đó không cái phim đó
tôi nhớ là hình như nó được khán giả Mình chọn là phim hay nhất thì cái phim
đó nó cũng nó cũng mở ra một cái một cái
xu hướng không biết là tốt hay xấu đó là
xu hướng mọi người đi làm remix trước đó thì mọi người không có nghĩ là có thể
làm remix mà nó có thể để dành được tình cảm của khán giả Việt Nam thì cái mà
cháu học được từ cái cái cái cái đó đó là Nếu như mình có được một cái câu
chuyện tốt một cái kịch bản tốt thì mình sẽ làm ra một cái phim hay cái việc mà
remix có nhiều người khi mà làm một cái phim remix họ Hoặc là họ cố gắng làm cho
giống Hoặc là họ cố gắng làm cho khác những người mà làm cho giống là họ nói
cái phim gốc hay rồi phải làm cho thật là giống còn những có một số nó là không

00:28
mà làm phim thì phải sáng tạo còn phải làm cho khác thì cháu cũng theo cách mà
cho quan sát thì thật ra cả hai cái cách tiếp cận đó nó không nó với cháu là
không có đúng thật ra mình không có cần phải làm cho nó giống hay mình làm cho
nó khác mà mình phải làm cho nó hay cho nên mình phải nhìn cái bộ phim đó như
giống như là mình mỗi ngày mình nhận được rất là nhiều kịch bản rồi mình đọc
kịch bản rồi mình xử lý trên cái kịch bản đó thì cái hay của cái việc mà đi
làm remix đó là người ta có sẵn một cái kịch bản khá là tốt rồi nó thành ra nó
rút gọn được cái thời gian mình mình viết kịch bản thôi nhưng tất cả những
việc khác thì mình vẫn phải vẫn phải xử lý như một cái bộ phim bình thường một
cái phim gốc đương nhiên nó cũng sẽ có một số cái thử thách đó là người ta hay
nói là bây giờ phải cố làm cho nó Việt Nam hơn tức là Việt Nam hóa nó đi ở Việt
Nam hóa là đương nhiên mình nói như vậy nhưng mà
xét về mặt xử lý của đạo diễn thì nếu như mình là người Việt Nam thì tất cả
những gì mình làm nó đều là Việt Nam thì ví dụ như trong cái phim tiền trăng

00:29
máu thì trong cái phim đó là nó có một cái bữa tiệc thì lúc mà làm thì mọi
người mà nói Ok Bây giờ mình làm remix Thì bây giờ mình phải sửa hết mấy cái
món ăn này thành mấy món ăn rất là Việt Nam thì cái câu hỏi món ăn Việt Nam là
cái gì thì có nhiều người kêu là ở Việt Nam là phải ăn cái gì Bún đậu mắm tôm
đúng không phở bún bò Huế nhưng mà do đó
nhưng mà với cái món đó Thật ra nó không phục vụ cho cái câu chuyện và nhân vật
trong phim Thì cuối cùng mình chọn là họ ăn hải sản rồi xong rồi họ ăn lẩu nấm
Tại vì trên thực tế là người Việt Nam mình đi ăn tiệc thì mình cũng đi ăn toàn

00:30
đi ăn đồ Thái đồ hàng đồ đúng không Nhất là mình
Hãy Gọi cho Linh một cái điều gì đó
một cái cuốn ghi lại về Cái trận Bạch Đằng Giang gần đây thì tôi có đọc ở trên

00:31
báo một cái dự án làm phim dài về lịch sử Thật ra cách đây đội chừng 2 tuần thì
con ngồi thóp Với lại anh Thành Lộc thì Thành Lộc đang là diễn viên nhưng mà khi
chuyển qua làm đạo diễn thì chọn những cái vở mà đụng tới toàn là những người
anh hùng bí mật vườn Lệ Chi nghìn năm tình sử rồi tiên nga vân vân thì cái
nhân vật anh hùng quả là một cái giấc mơ
của những cái người làm làm điện ảnh hay là làm sân khấu thì là Linh đánh giá về
cái cái cái sự mà mình mong muốn cái giấc mơ của mình trong cái loạt phim
lịch sử như thế nào Thì cháu cũng có cái ước mơ rất là lớn đó là mình mình được
làm các cái phim lịch sử thì một trong những cái dự án lớn nhất Mà hồi cuối năm
ngoái bên công ty cũng có thông báo Thật ra là cho cô không chưa có muốn thông

00:32
báo nhưng mà vì công ty Họ nói là thôi Bây giờ mình cứ nên cho mọi người biết
là mình đang làm tại vì mình biết già báo đăng rồi đó làm một cái dự án mà chủ
nghĩa cần phải 10 năm mới có thể làm được là cái dự án về cái phim về Bạch
Đằng Giang thì cháu nghĩ rằng là điện ảnh nó có một cái sức mạnh rất là lớn
trong việc cái việc truyền bá vào Quảng Bá về văn hóa và lịch sử Cho nên là mình
phải làm cái cái những cái bộ phim lịch sử thì cái phim cái dự án mà là về Bạch
Đằng Giang thì hiện giờ thì cháu cũng đang còn làm mà đương nhiên nó đối mặt

00:33
khi mà bắt đầu bắt tay vào làm mình mới thấy được là nó nó
cũng đến một cái vấn đề lịch sử đôi khi khán giả người ta không có biết cái Sự
thật nó là như thế nào họ Họ quen với một cái mà họ đã tưởng là họ biết và khi
mà mình đụng vô cái đó họ sẽ rất là phản ứng thì thật ra Ví dụ như phim em là
chỉnh mặc dù nó là một cái chuyện rất là gần đây đúng không Mà nó đã gây rất là

00:34
nhiều tranh cãi như vậy thì ví dụ như là cái cách đây khoảng mấy năm đó thì bạn
Trần Quang đức lối đi tìm ra một cái tư liệu về hình của ông vua Quang Trung thì
sau đó thì bạn tìm ra được cái hình đó thì bạn mới combo thuốc thì sau khi mà
bạn công bố thì cái hình của Ông Quang Trung mà bạn tìm được á nó không có được
đẹp trai cho lắm và rất là nhiều người phẫn nộ vì cái điều đó Bởi vì trong đầu
họ nghĩ là vua Quang Trung thì phải đẹp trai chứ không thể nào mà xấu mà xấu
giống như trong cái hình vẽ đó và họ rất là phẫn nộ về việc đó và họ kêu là cái
cái hình này là chắc chắn và sai không phải tìm được ở bên Trung Quốc là đây là
Trung Quốc đã bôi nhọ vua Quang Trung Quốc nhưng dựa trên cái cơ sở nào để
biết được là vua Quang Trung ngày xưa nhìn như thế nào thì không ai có hết cho
nên là mình mới thấy rằng là tất cả mọi thứ kể cả nếu như mình có một cái tư
liệu cũng chưa chắc là tư liệu đó có thể thuyết phục được mọi người nên khi mà
mình bắt tay vào làm cái phim lịch sử thì chuyện gì mình cũng phải phải cân

00:35
nhắc và mình phải bỏ nhiều đầu thời gian đầu tư thời gian và tốn rất là nhiều
tiền phim Nó không chỉ là chuyện làm nghệ thuật mà nó còn là của bài toán
kinh doanh thì bây giờ khi mà mình muốn làm một cái phim thì giống mới nhìn vô
mình nói là một cái phim như ở nước ngoài người ta là một cái phim lịch sử
100 triệu đô mình không thể làm được thêm 100 triệu đô bây giờ mình nói mình
làm cái phim này khoảng 10 triệu đô Nhưng nếu như mình nói làm phim này 10
triệu đô á thì để huề vốn thì cái phim nó phải thu được là 20 triệu đô nhưng mà
để thu được 20 triệu đô Vì mình nhìn vô cái phim nó ăn khách nhất của Việt Nam
hiện giờ là phim của Trấn Thành là thu được 20 triệu đô thiệt thì nhưng mà đó
chỉ có mình nhấn Thành làm được chuyện đó nhưng mà nhưng mà mình có thể nhìn vô
đó mình nói à Thật ra Việt Nam vẫn có một cái thị trường có thể thu được 20
triệu đô nếu như mình làm đúng cách chọn đúng người nhưng mà để làm được cái
chuyện đó nó rất là khó nhưng mình không
thể đi nói là bây giờ vì vì cái phim này

00:36
vì anh Trấn Thành làm phim này hơi triệu đô xong mình nói bây giờ mình mời anh
trứng Thành đóng cái phim đó thì cũng không được cho nên là mình phải tính
toán nha mình mình Nhưng mà mình phải tính toán tất cả mọi thứ để để làm cái
phim đó nó nó ra nó đúng và đương nhiên mình Sau đó mình sẽ nhìn ra một cái bài
toán khác là mình cho người Việt Nam xem nhưng mình không phải làm cho thế giới
người ta phải xem nữa thì lúc đó mình mới có cơ hội để mình thu lại thì khi
mình nói đến chuyện làm phim cho thị trường nước ngoài thì lúc đó bắt đầu
mình phải quan tâm đến là làm sao để cho khán giả nước ngoài xem cái phim của
mình thì quay lại cái bệnh viện là bây giờ mình muốn cho khán giả Mỹ mà xem
phim của Việt Nam thì câu hỏi là mình có phải tìm một diễn viên Hollywood tham
gia trong cái phim của mình hay không thì lúc đó mới làm cho họ chú ý hay là
mình nhắm vào một cái thị trường nào thì mình phải đặt câu hỏi là làm sao mình
thu hút được khán giả của cái thị trường đó thì cái bài toán đó Nó nó nó rất là

00:37
lớn nhưng mà hiện giờ thì để mà làm cái bài toán lớn đó mình đi từng bước nhỏ
nhưng ngay cả ngay từng bước nhỏ thì thì
công ty cũng phải đầu tư công ty đó cũng phải bắt đầu đầu tư cho các cái bạn đi
làm về nghiên cứu lịch sử rồi làm vẽ các cái kênh Sếp à rồi nghiên cứu về phục
trang rất là nhiều thứ thì cũng thì tiền thì cứ đổ vô nhưng mà không có biết khi
nào mình mới thu lại được bây giờ là giống như mình cứ đổ tiền vô Dạ đúng rồi
sao mình cứ đổ tiền vô thì để chơi cuộc chơi đó thì mình bắt đầu phải phải làm
những việc chuyện khác để mình đi kiếm tiền có khi mình phải làm một cái nội
dung gì đó nó không hẳn là phim mình mong muốn mình thích nhưng mình biết là
thị trường khán giả rất là thích thì mình phải làm một cái phim như vậy để
mình kiếm được cái tiền đó xong rồi lấy cái tiền đó mình mình bỏ qua đi Có khi
nào mình phải đi đến cái là kêu ông Trấn
Thành ổng làm nhà ông Nam thay vì là cái

00:38
phim về ông Nam hay vì cái phim về bà nữ cũng có thể ạ
thì ví dụ như là phim Đất Rừng Phương Nam chẳng hạn rất là Phương Nam thì
cái phim đó kinh phí cũng rất là lớn và không có phải nhiều người tin vào cái sự
thành công của cái dự án đó thì may quá Trấn Thành rất là thích cái phim đó là
Trấn Thành cũng thích cái vai bác Ba Phi
thì sau đó Trấn Thành đầu tư vào phim và tham gia cùng cái phim đó thì đương
nhiên cái vai đó nó cũng hợp với Trấn Thành tức là đối với anh Dũng là Trấn
Thành rất là hợp với cái vai bắt ba phi cho nên là cái chuyện đó nó cũng tốt hai
bên đều có lợi mình không biết khán giả sẽ phản ứng như thế nào thôi Nhưng mà
nếu như mình không có làm thì mình sẽ rồi giờ biết được thì phim Bạch Đằng
Giang thì nó lớn quá thành ra mình làm cái phim nó nhỏ hơn thì ví dụ như là bên
hãng phim cũng muốn làm một cái phim đã có kịch bản là phim Phan Xích Long thì
cũng là một bộ phim về lịch sử kể về một
một nhân vật lịch sử ai cũng biết tên mà

00:39
không hẳn ai cũng biết chuyện nó nghĩ là ở ở Việt Nam đặc biệt là ở Sài Gòn mọi
người đều biết đến đường Phan Xích Long con đường ăn bánh
rồi con đường rất nhiều đồ ăn như mọi người không có không phải ai cũng biết
về cuộc đời ông phan xích long mà cũng như thế nào nhưng mà cháu nghĩ rằng là
cái câu chuyện về Ông Phan Xích Long có một câu chuyện rất là hay nó cũng là một
cái chuyện nó hợp với cái Thời đại bây giờ nó cũng đến lúc mình phải kể cái câu
chuyện đó Thật ra đó là cái gửi gắm của người đạo
diễn là nó rất quan trọng ví dụ như là trong cái Ngàn Năm Tình Sử thì Lộc nó hư
cấu cái cuộc đời của ông Lý Thường Kiệt và cuối cùng là ông đi ông chờ cái bà
Thuận Khánh đó tới 24 năm thì bả đi vô chùa ba tu rồi và bà nói là bả bây giờ

00:40
là bả thấy Phật Pháp là hạnh phúc cao nhất thì ông đi về và hát những cái câu
cuối cùng mình nghe mình rất thương là bơ vơ cứ bơ vơ chết trong ngày tình cờ
và lọc gửi gắm vô đó một cái gọi là cái nỗi cô đơn của những người anh hùng Thì
hồi xưa tới bây giờ lịch sử của mình không bao giờ chấp nhận người anh hùng
cô đơn hết người anh hùng là phải vĩ đại là phải là kiên định lập trường rồi Vân
Vân thì lúc đó là gì cũng khó cho nên ví dụ như là Linh có nghĩ là Trần Hưng Đạo
với trận Bạch Đằng ông Phan Xích Long chẳng hạn thì mình gửi gắm cái điều gì
của Đạo diễn vô trong đó Khi mà cháu làm một cái bộ phim nó không phải là cái
chuyện câu chuyện nó như thế nào mình sẽ kể để khán giả hiểu được cái cái nhân

00:41
vật cái đồng cảm với cái nhân vật và cũng như là mình phải gửi được một cái
thông điệp Tại vì ví dụ như phim Titanic
chẳng hạn ông thì một cái mình đã học từ ông phim của terrari
ông ấy nói thật ra cái vụ vụ đắm tàu của Titanic ai cũng biết hết rồi và mở đầu
phim vô lọng đã giới thiệu cho khán giả biết đây Cái Tàu nó đụng vô tảng băng
xong bể xong mọi người chết ai cũng biết cái chuyện đó nhưng đó không phải là
chuyện mà ông ấy muốn kể chuyện qua mới muốn kể đó là kể về hai con người ở hai
cái giai cấp xã hội khác nhau gặp nhau ở trên con tàu đó liệu họ có thể đến được
với nhau hay không thì đó mới là cái câu chuyện thật sự chứ không phải là cái
chuyện cái Tàu đắm thì nó cũng tương tự với cái chuyện trận Bạch Đằng thì đương
nhiên cái dầm bạch tạng của mình đó là cái cái trận đó mà mình đã chiến thắng
nhưng mà ông Trần Hưng Đạo Ông đã phải vượt qua những cái khó khăn Ông ấy và

00:42
ông Trần Quang khải ở như thế nào ở trong cái trận đấy rồi xong rồi nhân vật
như ông ông Trần Quốc Tuấn ông có những cái xung đột rất là lớn vì một bên thì
là chuyện của gia đình thù nhà bên là chuyện quốc gia đứng giữa cái cái cái
cái sự lựa chọn đó thì cái điều gì đã thu hút ẩm để ông ấy chọn cái cái cái
việc yêu nước thì tất cả những cái cái câu chuyện đó đó nó mới đem đến cho
người mình cho người xem một cái cảm xúc chứ không phải là không chỉ là cái trận
đánh thì cái cái đó Phan Thị đã quay trở lại giống như ông Phan Xích Long khán
giả nghe đến tên ông Phan Xích Long nhưng mọi người không có biết được cái
câu chuyện Ông ấy là câu chuyện gì cuộc đời ông ấy đã thăng trầm và trôi qua
những cái điều gì và cái cái quyết định chọn lựa của ông ấy nó đến từ đâu thì
tất cả những cái đó là những cái mà mình muốn nói với Khán Giả ngày hôm nay mà
mình thật ra mình cũng sẽ mượn cái chuyện ngày xưa để mình nói về cái
chuyện hôm nay về thì tất cả những cái phim này thật ra với giá nó đều xoay

00:43
quanh về cái định nghĩa về cái lòng yêu nước là cái gì Lòng yêu nước nó có rất
là nhiều cái form khác nhau nhìn cái hình dáng khác nhau và mỗi người sẽ có
một cái cách yêu nước theo cách riêng của mình và làm sao mình mình có thể nói
để cho mọi người hiểu là hành động nào thì làm một cái người yêu nước thì khi
mà mình nói về các câu chuyện về lịch sử thì thông thường mình sẽ liên quan đến
đến những cái câu chuyện đó Linh có theo dõi là sao The men is rồi
xong rồi Titanic xong rồi Gần đây là avatar một cái tiến trình mà hình như
càng ngày cái con người cái nhân vật con
người ở trong cái điện ảnh của những cái người như là Steven cũng như là ông
chens cameraon là con người Nó cũng không còn là những cái người mà kiểu như
là đang sống động bên cạnh mình hiện nay

00:44
nó là những cái biểu tượng và có khi nào
Linh ngồi nghĩ là mình Làm lẹ lẹ lên chứ 10 năm nữa cái phim Trần Hy đạo này là
có ông Trí Tuệ Nhân Tạo ông ai ổng nhảy vô rồi đó thì hiện nay là tôi bắt đầu
coi Những cái ví dụ mới vừa rồi tôi một cái cuộc biểu diễn hợp xướng giao hưởng
và cái người điều khiển là một con robot mà được dạy cho trí tuệ nhân tạo để nó
điều khiển và mọi người mới nói là nó cứ điều khiển Đúng y catalogue
luôn nó cũng không có xử lý gì được tại vì nó không phải là con người thì sắp
tới đây Điện ảnh có khi nào các bạn đạo diễn đồ ngồi bàn với nhau về cái chuyện
là sự can thiệp của ai và vô trong điện ảnh

00:45
bắt đầu diễn ra luôn rồi bây giờ là ai Nó đã len lỏi vào trong điện ảnh Ví dụ
như mình xem các cái phim hoạt hình mà kỹ xảo thì thì bây giờ cái công nghệ ai
họ cũng là ứng dụng và cũng bắt đầu cũng
có vài ví dụ như ở Hollywood Hiện giờ nó đang có một cuộc biểu tình của các biên
kịch và bởi vì nó liên một phần trong đó là liên quan đến chuyện là mất việc là
họ đang còn phản ứng với việc là các cái nhà sản xuất dùng ai để biết chụp ảnh
Nhưng mà mình không có xuống lại được sự phát triển của của công nghệ tức là
đương nhiên mình mình cũng hiểu được rằng là những cái đó nó có thể làm mất
đi cái công việc của rất là nhiều người Nhưng mà đồng thời mình cũng phải ý thức
là cái chuyện gì đến nó cũng sẽ đến cái công nghệ một sớm muộn gì nó cũng sẽ
thay thế một số công việc của con người thì có những việc mình không có máy móc
nó không thay thế được thì mình phải rèn luyện cái kỹ năng của mình để mình có
thể vẫn có thể kiểm soát được cái việc đó như hồi nãy do đó Cái ngành làm phim

00:46
đó là đạo diễn á Nó là cái sự hòa quyện giữa kỹ thuật và và nghệ thuật kỹ thuật
để tạo ra nghệ thuật cho nên là khi mà cái kỹ thuật cái công nghệ mà nó phát
triển là mình phải theo lắm Còn nếu như mà mình nói mình đứng lại và mình nói là
tôi rất là phản đối cái cái đó và mình không có chịu học thì sớm muộn gì mình
cũng sẽ bị đẩy ra Bên Lề rất là nhiều cái yếu tố phối hợp giữa kỹ
thuật mỹ thuật và hình thành nên nghệ thuật nó còn có một yếu tố quan trọng
nữa mà mình rất khó đề cập là cái hệ thống kiểm duyệt
và hơn nữa đó là khi mà thế giới người ta muốn đến Việt Nam để người ta quay
phim thì mình không có welcome mình không có chào đón gì hết trong khi đó ở

00:47
Mã Lai ở Philippines Người ta giảm thuế người ta tài trợ người ta hỗ trợ mọi
cách để người ta kéo các cái phim vào những cái nước này thì cái giới làm nghề
của mình suy nghĩ sao về chuyện này rồi cái cuộc tranh luận về kiểm duyệt Thực
ra là nó diễn ra trong suốt bao nhiêu năm trời thì nó cũng có thay đổi một
chút xíu nhưng mà về mặt bản chất thì nó
không có thay đổi bao nhiêu hết thì cháu nghĩ rằng là khi mà mình không sẽ thay
đổi được cái bản chất của kiểm duyệt mình sẽ cũng không thể thay đổi được
điều gì Tại vì ví dụ như một cái ví dụ ở Hàn Quốc ở Hàn Quốc Trước đây Việt Nam
cái hệ thống kiểm duyệt của mình rất là giống hệ thống Hàn Quốc kiểm duyệt của
hàng Hàn Quốc cách đây khoảng 30 năm thì khi mà ngày xưa là hạnh phúc họ kiểm
duyệt cũng như mình đó là họ muốn kiểm soát tức là họ phải kiểm soát mọi thứ
nhưng mà sau đó thì Hàn Quốc họ hay đổi cái quan điểm họ nói kiểm duyệt dùng để

00:48
thúc đẩy để support là để hỗ trợ thì khi mà thay đổi cái tư duy đó
thì mọi thứ nó khác rất là chúng tôi không có quan tâm chuyện các anh sẽ bắt
cho anh đi đi bắt cá canh làm gì tôi sẽ hỏi anh cần tôi giúp chuyện gì thì tôi
sẽ giúp cho anh để phát triển thì khi mà
họ thay đổi cái đó thì thật ra Ví dụ như
nếu như mình nhìn vào các nước ví dụ như là bên Trung Quốc thì họ có British
Council bên Đức thì có bị ngứa thì chức năng của viêm khớp hay là Credit Council
không phải là để kiểm duyệt hay là kiểm soát không phải là để kiểm soát văn hóa
hai cái cái cơ quan đó đó họ có nhiệm vụ là quảng bá văn hóa của nước họ đến các
nước khác thì hiện giờ bộ văn hóa của mình là cái mà mình nhìn thấy rất là rõ
là họ đang kiểm soát chứ không phải là để đi
quảng bá văn hóa Mình hãy đương nhiên là họ cũng có chức năng đó nhưng mình chưa

00:49
có thấy các cái hoạt động đó mạnh bằng cái hoạt động về mặt hoặc kiểm soát thì
cháu nghĩ rằng là đương nhiên mỗi nước mình sẽ có một cái vấn đề cho nên là cái
đó là không phải là một sớm một chiều có thể thay đổi thì khi nào mình thay đổi
được cái bản chất của cái việc kiểm duyệt thì lúc đó mình mới có thể nói
chuyện tiếp về làm sao để cho nó mọi thứ nó tốt hơn
Linh có mấy cái từ mà người ta thường hay nói tới cái niềm say mê của Linh Ví
dụ như người ta nói là ma lực của màn bạc giấc mơ điện ảnh trong những cái bài
Người ta viết lên con nghĩ là đó là những cái từ sáo rỗng hay là nó thật sự
là nó có sức mạnh của nó có nghĩa là phim ảnh thì nó có ma lực thật một bộ
phim nó có thể làm thay đổi cách người ta sống thay đổi cách người ta nghĩ thay

00:50
đổi cách người ta nhìn về cuộc đời nó ngay cả bản thân cháu thì cũng vậy thôi
Có những bộ phim Sau khi mình xem xong thì mình mình hiểu hơn một chút về về
cuộc đời mình thấy hơi một chút về điều này điều kia ngay cả ví dụ những phim
của cháu làm những cái chuyện rất là nhỏ thôi Ví dụ như là hồi phim em là bà nội
của anh ra chiếu á thì cũng lúc mà đi xem với khán giả thì cũng có những cái
cặp những cái gia đình đi xem Sau đó mình đi ra rạp sau khi phim xong thì
mình thấy một cái bác rất là lớn tuổi nói với hai đứa con hoặc thỉnh thoảng ba
mươi mấy 40 rồi kêu là hồi xưa mẹ hát cũng rất là hay xong rồi Kiểu mình cảm
thấy rất là xúc động rất là đây là họ họ
có thể chia sẻ được những cái điều mà có
thể là Trước đây họ chưa bao giờ chia sẻ với gia đình của họ hay là gần đây thì
cho có một người bạn ở bên Mỹ thì bạn với cháu đi xem đưa ba mẹ đi xem phim em
và Trịnh ba mẹ của bạn thì cũng đã qua Mỹ ơ cũng được 40 năm rồi thì sau khi

00:51
xem phim xong thì trên đường đi về thì thôi các bạn kể là là có một cú sốc rất
là lớn đó là trên đường đi về thì mẹ của
bạn nói là thôi Bây giờ mẹ sẽ từ bỏ quốc tịch Mỹ để mà đi về Việt Nam sống đây
gạo là vì sau khi xem cái phim xong nhìn
thấy lại Huế Thì tại vì Ừm Cô ấy cũng là người Huế là cô xây em xong rồi nhớ quê
hương hay là nói thôi và sau đó là gia đình xào xáo
còn cái giấc mơ điện ảnh của Linh thị giờ nó tới đâu rồi giấc mơ điện ảnh thì
nhiều lắm giấc mơ điện ảnh Thì cháu cũng muốn làm một bộ phim về lịch sử

00:52
Bạch Đằng Ngoài ra còn có vài ước mơ khác mà bây giờ không có dám nói nó có
những cái ví dụ như là cách đây mấy năm thì cho cũng làm một cái Liên quan phim
ngắn và cái việc phim ngắn chụp tuy nó cho các bạn trẻ xong rồi sau đó thì
cũng dừng bây giờ thì giáo nó mở lại một cái khác là một cái gọi là không gian
điện ảnh và muốn tạo ra một cái sân chơi
cho cho các các bạn trẻ để mà các bạn có
một cái nơi để đến để nói chuyện về phim ảnh mình phải làm thôi Nói chung là
đương nhiên khó khăn thì ai cũng gặp khó khăn hết không có bắt tay vào mình làm
thì nó không bao giờ nó có thật thì giấc mơ thì thật ra nó cũng sẽ được xây bởi
những cái hiện thực mà hiện thực mà hiện
nay cô nghĩ là đang khó khăn nhất là cái vốn để mình đi làm phim đúng không Mình
nghe mà đi xuống dưới coi cái xác Titanic mà 33 lần thì không biết nó bao

00:53
nhiêu tiền để mà làm chuyện đó thì nó đâu có ra tiền gì đâu nhớ lại là Linh có
đi làm giám khảo của một cái Liên hoan phim ở Osaka đúng không có một cái kỷ
niệm hay cái gì về cái lần mà đi làm năm
2016 thì do có cái phim em là bà nội của
anh chiếu ở đó và khán giả họ rất là yêu thích rồi xong rồi cái ông Tuyển phim
Ông cũng rất là thích thì đến năm 2017 thì do có phim em là bạn Cô Gái Đến Từ
Hôm Qua thì phim được chiếu cũng được chiếu ở đó rồi sau đó họ mới cũng mời
mình đi làm giám khảo nên cái năm đó cháu cũng có nhớ một cái chuyện đó là có
một cái phim nhà số 1 đường Trung Long gì đó một cái phim của của Hồng Kông và
cái phim đó nó làm cho xem rất là xúc động đó là phim nó nói về những cái
người trẻ của hồng kông ở hai cái giai đoạn lịch sử của Hồng Kông cái giai đoạn
khi mà Hùng Hồng Kông bắt đầu bị cáo trả trao trả lại cho cho Trung Quốc và họ

00:54
đứng lên và họ họ phản đối nhưng mà rồi sau đó những cái người đó đó đến thời
bây giờ đó thì tất cả những người mà đã từng đứng lên để mà chống lại cái cái
việc đó đó thì họ bị chính những cái cái cái người mà họ bảo vệ đó cũng đi cướp
hết cái đất mà họ họ đã từng bảo vệ cho Và mình thấy hai cái cái thế hệ giới trẻ
ở những cái thời điểm khác nhau của Hồng Kông bị Hoang Mang về việc là họ họ nên
đứng về phía nào cái chính nghĩa là ở đâu thì đương nhiên cái phim đó thì nó
không có lịch chiếu á Hồng Kông nó gặp rất là khó khăn nhưng mà mình thấy rằng
là cái người đạo diễn của cái phim đó đó ông ấy có một cái lý tưởng và ông ấy
bằng mọi giá để làm được cái một cái bộ phim để nói về cái lý tưởng của mình
Mình thấy rằng cái điều đó nó nó đem đến cho mình một cái xúc động rất là mạnh
Phải chăng là cái cái sim đó và một số những cái phim mà Linh coi đó nó dẫn tới

00:55
một cái câu mà Linh nói là tôi rất là ấn
tượng là người làm điện ảnh phải nói lên tiếng nói cá nhân của mình đúng không
Đây là cái tượng bằng giấy các bạn tự xếp và dùng theo là linh đó là chân dung
á phải xin gửi tặng quá dễ thương Đây là hình ảnh hình ảnh của cháu hồi
xưa lúc này là còn tóc dài còn để râu Xin chào và hẹn gặp lại