Đang tải...
 
Skip to main content

Giới thiệu sách KHÔNG CÓ ĐÁ QUÁ MỀM - Tinh thần con người là không thể bẻ gãy - Cấy Nền Radio

Bài viết này còn sơ khai.

Có rất nhiều tài nguyên tham khảo ở đây - chúng được đóng góp bởi cộng đồng. Khi bạn học, chúng tôi mời bạn quay lại và cập nhật các trang này - chia sẻ những gì bạn đã học được.


Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.

Tìm hiểu cách Đóng Góp


Bên dưới là "nội dung thô" phục vụ tìm kiếm

- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).

"nội dung thô" được tạo tự động, giúp bạn "tìm kiếm" dễ hơn bằng cách gõ "từ khóa". Nó sẽ tồn tại đến khi Ai đó học và giúp hoàn chỉnh nội dung.



00:00
Tinh thần con người là không thể bể gãy. Đấy chính là linh hồn của cuốn sách
Không có đá quá mềm. Một cuốn sách được viết bởi 22 tác giả. Phần đa trong số họ
là người khiếm khuyết một bộ phận nào đó trên cơ thể. Chúng ta gọi họ là người
khuyết tật. Số ít là người thân của người khuyết tật.
Bạn ạ, những trang đầu của sách giáo sư Phan Văn Trường đã viết cuốn sách này
không có chỗ cho sự lãng mạn, chẳng có tảng đá nào là quá mềm hết. Chúng ta hãy
tích cực giúp mọi người, trong đó có người khuyết tật, sống một cuộc đời đáng
sống. Sách này sẽ phải ra tại sao, chỉ dẫn làm thế nào mà việc này sẽ do chính
người khuyết tật dẫn dắt chúng ta. Họ sẽ
giúp chúng ta hiểu họ hơn và giúp họ tốt hơn, chính xác và hữu hiệu hơn. Tôi còn

00:01
thầm nghĩ, chẳng biết trước được có khi chính người khuyết tật mới có khả năng
chữa cho sự yếu mềm của chúng ta là những người gọi lành. Nếu vì cuộc sống
như một tảng đá thì chắc chắn người khuyết tật sẽ thấy đá mềm hơn người bình
thường cảm nhận rất nhiều. Họ đã quen đối mặt với muôn vạn khó khăn trở ngại.
Có phải thế không bạn nhỉ? Đôi khi mình bắt buộc phải nhìn nhận rằng chân thì
phải cứng nhưng đá vẫn không quá mềm. Bạn hãy cùng tôi vui mà cùng đi cùng làm
với người khuyết tật. Với nhiều trải nghiệm phong phú và sâu sắc, nhà văn
Đông Vi chia sẻ ở sách Không có đá quá mềm, nhắc nhở tôi đừng xem sự cứng cỏi
của ai là hiển nhiên. Đừng chỉ biết trầm trồ về các thành tích trên báo chí mà
quên mất bao nhiêu năm tháng đã trôi qua
cũng như vô số hoàn cảnh mình chưa biết, chưa nghe tới. Một trong những bổn phận
quan trọng nhất của nhân sinh là tìm cách phá bỏ trở ngại trong đời nhau

00:02
nhiều chừng nào, tốt chừng nấy. Hiện thực mà chúng ta mong muốn là gì? Nếu
không phải là một thế giới rộng lớn và bình đẳng, nơi ai cũng có chỗ cho mình.
Đúng như bác sĩ Phan Thị Ngọc lên tâm niệm, nếu xã hội muốn chăm lo cho người
khuyết tật luôn sẽ có muôn ngàn cách. Đó không chỉ là miếng bánh gói quà, là sức
khỏe tinh thần mà còn là thể chất, là những dịch vụ y tế chất lượng, hiệu quả
dành cho những người khuyết tật vốn vẫn chưa thực sự được bình đẳng trong xã hội
của chúng ta. Bạn thân mến, với tinh thần bình đẳng,
hồn nhiên, thẳng thắn, tích cực, với phong cách làm việc ôn tồn, chuyên
nghiệp, thầy Phan Văn Trường giữ vai trò là người dẫn đường, người khơi tạo động
lực để 19 câu chuyện trong sách ra đời. Là những dòng viết chân thần, mực thước,
khiêm cung và đầy tình yêu với cuộc sống. Câu chuyện của chính những người
khiếm khuyết phải vượt qua bao nhiêu khó khăn nhọc nhằn trên đường sống. Vậy mà
xuyên suốt tác phẩm, chúng ta tuyệt nhiên không nhìn thấy ở đâu sự trách

00:03
móc, than thở, kêu gọi, van nải hay khuất trương bản thân. Thậm chí ban biên
tập đã thật sự khổ công để động viên họ viết ra bởi họ đều không có ý định viết
về mình. Đọc sách tất thảy chúng ta thấu tỏ đó tinh thần và ý chí phi thường của
họ, tình yêu nồng nàn của họ với con người, với cuộc sống. Đúng là khuyết tật
chỉ bất tiện chứ không hề bất hạnh. Bạn vừa đọc vừa khóc nhưng giọt nước mắt của
bạn là hiện chứng của niềm tin, của sức mạnh tinh thần, của sự cảm phục chứ
không phải xót thương. Có thể nói họ sống ngạo nghễ với cuộc đời do chính họ
vun trồng, với vận may do chính họ tự tạo lấy. Họ là ai và câu chuyện của họ
là gì? Chị Nguyễn Thị Vân sáng lập Trung tâm
Nghị lực sống, Chủ tịch Hội đồng quản trị Công ty truyền thông IMOR. Chị mắc
chứng bệnh teo cơ tùy sống. Chị nói rằng nội lực đó là một hành trình dài. Chúng

00:04
ta cần biết cách quan sát mọi thứ xung quanh để thích ứng. Phải có dũng khí,
phải quyết đoán. Anh Nguyễn Thế Vinh, người sáng
lập và dạy học tại cơ sở bảo trợ xã hội, nuôi dưỡng trẻ mồ côi và khuyết tật
hướng dương. Một ông giáo làng thiếu mất một tay nhưng mang tâm hồn nghệ sĩ. Anh
là người dẫn đường cho 130 em học sinh khó khăn suốt 14 năm qua và vẫn nguyên
vẹn hạnh nguyện tiếp tục là người giữ ngọn lửa này trên hành trình sống của
mình. Anh Đặng Hoàng An, gương thanh niên khuyết tật tiêu biểu trong chương
trình Tỏa sáng nghị lực Việt năm 2022. Anh bị liệt cả hai chân sau một tai nạn
giao thông nghiêm trọng. nhưng đã quyết vực dậy mà đi, tiếp tục
lăn qua những triền đồi cuộc sống để làm
những việc tử tế, đáng làm, một trái tim không mỏi hướng về cộng đồng.
Chị Lương Ngọc Trà Mi, sinh viên khiếm thị, thành viên diễn đàn công dân toàn

00:05
cầu. Mi nhắn nhủ rằng khi bạn chủ động tin tưởng rằng bạn sẽ làm được, cơ hội
chắc chắn sẽ xuất hiện chung quanh bạn mà bạn chẳng cần tìm kiếm ở bất kỳ đâu.
Anh Nguyễn Trung Hậu, chàng trai bại liệt khởi nghiệp trên xe lăn. Anh đã vị
tình thương mà đứng dậy, trở thành cành chim đầu đàn trong đại dịch Covid-19,
lại còn đủ sức dìu những cánh chim cuối đàn khác.
Chị Mỹ Mỹ qua lời kể của Đường Bảo Nhi là em ruột của Mỹ Mỹ, là một cô công
chúa mang trong mình sứ mệnh đặc biệt là gắn kết gia đình, kết nối tình thân của
từng thành viên một cách tuyệt diệu, là biểu tượng của niềm vui theo nghĩa tích
cực và hổn nhiên nhất. Chị Thương qua lời kể của Lê Nghĩa là
chị ruột của Thương là người đã đến và dạy cho Nghĩa và cả gia đình tình yêu
thương và sự trân quý cuộc sống nhất là lòng bao dung và thấu cảm trong cuộc
sống hiện đại với biết bao bối lo toan này. Chị Huỳnh Thất Thảo chịu di chứng

00:06
của chất độc gia cam, mắc bệnh xương thủy tinh là chủ thư viện cá nhân Coba
tại Củ Chi thành phố Hồ Chí Minh. Chị viết thông điệp: Hãy biến những điều bất
tiện trở thành phương tiện để sống một cuộc đời đều màu sắc. Khi đó bạn sẽ thấy
hóa ra đời này dễ thương hơn bạn nghĩ rất nhiều.
Chị Lê Thị Hà chấn thương cuộc sống do tai nạn giao thông đã tìm thấy ánh sáng
cuối đường hầm, đã tìm thấy hạnh phúc thật sự trong sự cho đi. Chị Trịnh Thị
Thu Thủy khuyết tật vận động chân, người sáng lập dự án du lịch tiếp cận ở Việt
Nam không ngừng tìm tòi, nghiên cứu, tạo được nhiều giá trị thiết thực không chỉ
đối với người khuyết tật mà đối với toàn xã hội. Anh Trần Vịt Hoàng, học sinh
khiếm thị đã dành học vẩn toàn phần của Đại học Full Frid. Anh tự tin chia sẻ
rằng khi mất đi một bộ phận nào đó trên cơ thể mình hoàn toàn có thể làm được.

00:07
Nó chỉ buộc mình phải làm khác hơn người bình thường mà thôi. Nơi nào có ý chí,
nơi đó sẽ có con đường. Chị Trần Thúy Nga sáng lập thư viện Thúy Nga từ năm
2004, giải thưởng phát triển văn hóa đọc do Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch trao
tặng năm 2024. Chị viết, "Mỗi chúng ta là một bông hoa sẽ có lúc ố tàn, vẫn
than thản vì đã dám sống hết mình để dâng cho đời dù chỉ một chút hương." Anh
Hồng Lợi, vận động viên khuyết tật bơi lội cấp quốc gia và là họa sĩ vẻ áo dài.
Câu chuyện của anh Lợi qua lời kể của người vợ yêu dấu Tường Nghĩa là một hành
trình vượt ngàn trông gai của một anh cụt trở thành một nghệ nhân, một kình
ngư đáng gờm trong mắt nhiều người, ngay cả người lành lặn. Lời bộc bạch của anh
khiến chúng ta thổn thức. Tôi luôn có một niềm tin và sự lạc quan đến kỳ lạ và
tôi luôn tự cho bản thân cơ hội được thử, được trải nghiệm. Thành bại đôi khi

00:08
không còn quá quan trọng nữa mà điều quan trọng là tôi tự thử thách chính
mình. Tôi luôn cho mình cơ hội biến điều không thể thành có thể. Hãy cứ luôn lạc
quan và yêu đời. Vâng. Một người không chân và chỉ có một tay có tên Võ Hồng
Lợi đã kêu gọi tất cả chúng ta như thế. Chị Tưởng Nghĩa đồng sáng lập
thương hiệu áo dài Nghĩa Thị là một dấu ấn đặc biệt của sách bởi chị là người
phụ nữ hoàn toàn bình thường là yêu và cưới một anh chàng khuyết tật nặng như
Võ Hồng Lợi. Câu chuyện Tình tôi của Tử Nghĩa sẽ lý giải cho chúng ta về sức
mạnh vô song của tình yêu đích thực. Chị Nguyễn Thị Lan Anh bị bệnh xưng thủy
tinh, Phó Chủ tịch Liên Hiệp hội về người khuyết tật Việt Nam. Chị vẫn luôn
là một cánh hoa đào, dù có mong manh nhưng có thể bật nở trong thời tiết băng
giá đón mùa xuân về. Chị Lê Thị Nhật, người khuyết tịch vận
động đã vươn lên và đạt những thành tựu nhất định, luôn mong muốn hỗ trợ và

00:09
truyền cảm hứng cho mọi người vượt qua những bất an trong tâm hồn để sống có
giá trị tự tin và vui tươi. Anh Lê Văn Trường, người khuyết tịch vận động đang
làm việc trong ngành tinh học và digital marketing. Em đi qua một hành trình dài
để vượt lên số phận nghịt ngã, kiếm cái ăn và kiếm con chữ với tâm thế luôn
hướng về phía trước một cách ngạo nghễ. Em nhắn nhủ rằng thay vì chúng ta phải
nuôi một người khuyết tật, hãy để cho họ
tự nuôi sống bằng năng lực tự thân. Điều này sẽ giảm đi gánh nặng cho xã hội.
Nhưng trên hết họ sẽ luôn cảm thấy cuộc đời này thật đáng sống vì bản thân không
vô dụng. Chị Nguyễn Thị Minh Thư, cô gái khiếm
thị trở thành nhà vô địch cờ vua Đông Nam Á. Với chị, nghịch cảnh hay cơ hội
là cách bạn đối mặt với nó. Chị Dương Phương Hạnh sáng lập Trung tâm nghiên
cứu giáo dục người khiếm thính CED. Chị chia sẻ khiếm thính chỉ bất tiện chứ

00:10
không bất hạnh. Quy luật bù trừ cũng sẽ mang lại cho người khiếm tín những thế
mạnh khác. Tôi không nghe rõ nhưng tôi cực kỳ tập trung. Bởi thế chị và cộng
đồng của mình luôn tìm thấy cơ hội ngay trong từng bước đường cùng. Các bạn thân
mến, 19 câu chuyện vẫn chưa thể nói hết những bức tranh đủ đầy về một bộ phận
dân cư đặc biệt trong xã hội chúng ta. Chúng ta thường gọi họ là người khuyết
tật. Nhưng biết đâu được chính chúng ta những người đủ đầy các bộ phận trên cơ
thể cũng có thể là những người khuyết tật. Đâu đó chúng ta vẫn bắt gặp những
thái độ làm việc làng nhàng, những thú tiêu khiển rởm đời hay những người chắn
sống đấy thôi. Mong các bạn hãy đọc cuốn
này để thấy cuộc sống đáng yêu, đáng quý đến thế nào. Để thấy sức mạnh của nội
lực và trí tuệ và nhất là thấu rõ và thực hành sự bình đẳng trong cuộc sống
hằng ngày của chúng ta. Vâng, ai cũng cần có chỗ đứng một cách đáng trân

00:11
trọng, nhất là những cành chim cúi đàn. Đúng là tinh thần con người là không thể
bảy gãy. Mến chào các bạn.