Đang tải...
 
Skip to main content

Hạnh Phúc không nằm ở lương cao, bằng cấp, chức vị - GS. Phan Văn Trường - -HappyNow 01

Bài viết này còn sơ khai.

Có rất nhiều tài nguyên tham khảo ở đây - chúng được đóng góp bởi cộng đồng. Khi bạn học, chúng tôi mời bạn quay lại và cập nhật các trang này - chia sẻ những gì bạn đã học được.


Hãy giúp "Trăm triệu thầy, trăm triệu trò" hoàn chỉnh nội dung để những người khác có thể hưởng lợi từ nó trong tương lai.

Tìm hiểu cách Đóng Góp


Bên dưới là "nội dung thô" phục vụ tìm kiếm

- Bấm Ctrl + F : nhập từ khoá (tìm trên trang hiện tại).
- Nhập trực tiếp vào ô tìm kiếm trên cùng (tìm trên toàn bộ website).

"nội dung thô" được tạo tự động, giúp bạn "tìm kiếm" dễ hơn bằng cách gõ "từ khóa". Nó sẽ tồn tại đến khi Ai đó học và giúp hoàn chỉnh nội dung.



00:00
mình về nguyện là một chiếc lá đa Xuân đình
Chào mừng các bạn đã đến với cả kênh cấy nền radio kênh phát thanh của hệ sinh
thái cấy nền Và đây là chuyên mục mới của cái nền radio happy now hạnh phúc
ngay bây giờ hạnh phúc là không thể chờ đợi một phút giây nào và thông qua
chuyên mục này cái nền radio cùng với cả những khách mời sẽ chia sẻ những câu
chuyện thực nói về hạnh phúc thông qua những cái trải nghiệm thông qua những
cái kinh nghiệm và đấy là những cái để chúng ta cùng nhau đúc kết tạo ra những
cái hạnh phúc thực của chính chúng ta và ngày hôm nay thì cái nền radio rất hạnh
phúc khi mà được mời một người khách mời vô cùng đặc biệt và cũng vô cùng quen
thuộc với cả kênh cái nền radio Con xin gửi lời chào đến giáo sư Phan Văn Trường
trước nhất thì thầy Xin chào tất cả các khán giả và thính giả của cây đàn radio

00:01
thầy xin phép là mình tự xưng là thầy đây là một số bạn theo dõi cái mục này
có lẽ chưa bao giờ học trong lớp của thầy nó là cái thói quen miệng đó thây
với bây giờ nó trở thành một cái từ ngữ quen thuộc Bởi vì khi ai gọi thầy là
thầy mình có cảm tưởng như là mình gần gũi hơn
Thế Thành thử ra thầy rất thoải mái Hôm nay
nhất là thầy lại cũng được trao đổi với một người bạn mà Tuy rằng là mới gặp
cách đây 4 năm thế nhưng mà bây giờ đã trở thành một người bạn thâm niên mà
cũng là một vị thầy đó là bạn Lương Tiến hiệp các bạn vừa mới nghe đây thì bạn
Lương Tiến Hiệp thì đối với thầy là một vị thầy rất là Uyên thâm Tuy là tuổi
còn trẻ và bạn ấy cũng đang tạo những cái lớp mà vô cùng ấn tượng về
cốt Trinh và về tư duy hệ thống thế thời
ngày hôm nay chúng ta sẽ trao đổi từ một người đóng tư duy hệ thống

00:02
và lập cốt Trinh để giúp cho người khác tìm ra hạnh phúc Chúng ta sẽ
cố tìm những cái đường dây những cái lộ trình đi tới hạnh phúc
Thưa thầy là thời tiết ngày hôm nay của Hà Nội thì rất là dịu mát so với cả
những ngày hè oi bức này và thực sự đấy là một món quà với cả cái nền Radio cũng
như là một cái dấu hiệu rất là may mắn để mà chúng ta có một cái buổi gặp ngày
hôm nay và chúng con rất là may mắn vì khi hôm nay có thể cùng trao đổi với
thầy trước khi mà đến với đây thì con cũng nhìn một cái tấm ảnh mà thầy chụp ở
sân bay khi mà thầy tự sướng và thầy cũng gọi là selfie nhưng mà ở đây thì
con rất là ấn tượng một cái câu thơ khi mà thầy viết ở trong cái bài bài post đó
Đấy là nói về cái việc là tôi ra Hà Nội năm lên 18 Khi Vừa Biết Yêu bao nhiêu
mộng đẹp yêu thương Thưa thầy là con cũng biết là thầy cũng là sinh ra tại Hà

00:03
Nội vậy Thì con muốn hỏi là khi mà trở về Hà Nội mỗi khi mà trở về Hà Nội thì
thầy thấy có những cái niềm vui nào có những cái niềm hạnh phúc nào mà hiện hữu
ở trong thời Tất nhiên rồi mình về quê của mình mà
mình về cái nơi mà mình sinh ra mà nhưng mà cái đó nó chỉ là tham gia vào
cái cảm xúc của mình thôi nhưng mà Tuy nhiên cái mà nó làm cho mình hạnh phúc
thật đó là mình tìm thấy dân tộc của mình
khi mà thầy ở trong Nam thì mình có dân tộc ở miền Nam khi mình ra Bắc thì mình
lại có dân tộc miền bắc đất nước chúng ta dài cho nên là có một cái sự đa dạng
về dân tộc vô cùng là ấn tượng chỉ có đi xuống thôi đi xuống máy bay
thôi mà được ăn ngay một cái miếng bánh cốm mình bảo rằng là miền Nam không có

00:04
bánh cốm thật là một điều mà nó làm cho mình có cái cảm giác có lẽ không biết
mấy tháng rồi mình mới có được cái cảm giác đó
Hà Nội là một cái nơi huyền thoại như vậy Thăng Long
nó gợi cho mình bao nhiêu những cái kỷ niệm mà hồi mình còn bé nhưng mà nó cũng
nhắc nhở mình rất nhiều điều mà Thăng Long và Hà Nội đã cho chúng ta những
kích thước lịch sử mà chúng ta không bao giờ quên Dạ vâng ạ khi mà được
sinh ra tại Hà Nội khi mà nhớ về quãng thời gian tuổi thơ của thầy bởi vì chủ
đề ngày hôm nay của chúng ta nói về hạnh
phúc nên chúng con cũng muốn hiểu rõ hơn là thầy thấy rằng là hạnh phúc khi mà
thầy là một cái cậu bé so với cả hạnh phúc khi bây giờ mình đã ở độ tuổi này
thì thầy thấy là có những cái điểm chung hay là có những cái điểm khác biệt nào
thì thầy có chia sẻ cùng chúng con thật ra thì mình vẫn giữ cái tâm hồn của một

00:05
người nhỏ tuổi nhất là khi mình về cái nơi mình sinh ra Thành thử ra là
mình về Hà Nội là mình các bạn tưởng như mình làm cậu bé sắp sửa chạy lon ton
chung quanh Hồ Gươm tuy nhiên với 5 những năm những tháng mà
mình đã qua và bây giờ năm nay mình ở tuổi 77 thì mình lại nhìn hạnh phúc đó
rất là khác cái hạnh phúc của mình là mình cảm nhận
được rằng vũ trụ rất thường nước Việt Nam vũ trụ rất thương dân tộc Việt Nam và
mình chỉ là một người được hưởng cái âm hưởng mà vũ trụ đem lại cho cả dân tộc
Thế Thành thử ra là từ một đứa bé mà chỉ thích đánh đáo hay là cầm một cái gậy
múa quanh sang một cái người đã hiểu được rằng dân tộc này là một dân tộc

00:06
nhận được nhiều hơn Huệ nhiều âm phúc thì thực sự Cái hạnh phúc
đó nó trần nó tràn đầy cái hạnh phúc ngay ngày hôm nay của thầy là cái gì
Lúc nãy Hiệp có nói về cái nhiệt độ khá Dịu thật sự ra thì mình
phải nói rằng khi mà mình về Hà Nội dù nó có nóng hay là dù nó có mát hay dù nó
có lạnh mình cũng vận hạnh phúc Ôi Thầy còn nhớ lắm những cái mùa rét
của Hà Nội và có những mùa Nó rét lắm mình run cầm cập Mà mình mặc cái áo dày
bao nhiêu chăng nữa vẫn còn vẫn cứ run là bởi vì rằng là nó ban đêm cái cái
lạnh nó đã ngấm vào con người mình rồi thế nhưng mà
cái cảm giác nó đặc biệt lắm và mình nhớ lại những cảm giác đó cũng là một cái
điều nó nhắc mình những cái phút mà rất là hạnh phúc mình đã từng sống ở Hà Nội
Thầy rất tiếc là thầy không có sống ở Hà

00:07
Nội Thầy rất tiếc là thầy không còn được sống những cái mùa rất đặc biệt của Hà
Nội Trong Nam không có thế thì Nhưng mà mình cũng không tiếc là mình ở trong Nam
đó Bởi vì rằng là khi mình là người Việt Nam thì thật sự mình ở nơi nào trong
nước mình cũng cảm thấy rất là thoải mái bởi vì đấy là nước của mình mà
khi mà nghe thấy nói về cái việc là dù thời tiết có thay đổi nhưng mà mình vẫn
có cái niềm vui và có cái niềm hạnh phúc của mình vậy thì con hình dung như này
thì thầy xem có đúng không Tức là dù là có những cái điều kiện bên ngoài dù có
thể có thay đổi dù là mình đổi địa lý dù
là mình có đổi hoàn cảnh sống dù là mình có đổi công việc mình có đổi các mối
quan hệ nhưng mà ở bên trong sâu thẳm của mình mình vẫn biết được rằng là đâu
là cái hạnh phúc đích thực của mình vậy con muốn hỏi thầy một câu hỏi đấy là
trong suốt những cái năm tháng mà thầy làm việc cũng như là thấy sống thì thầy
thấy rằng là đâu là những cái điều cốt lõi mà tạo nên cái hạnh phúc bên trong

00:08
của mỗi người Vâng thật ra thì mình có thể nhìn hình
phúc dưới cái góc độ cá nhân góc độ cá nhân thì đơn giản thôi mình thích
cuối cùng của nước mình mình thích cơm của đồng bào mình
Mình Thích Hồ của đất nước mình thích cái biển của đất nước mình thích núi
sông của đất nước thì mình sung sướng thôi thì cái hạnh phúc đó là một cái
hạnh phúc nó tạm gọi là hạnh phúc Dĩ nhiên của một cuộc sống tự nhiên
thế nhưng mà cái điều mà thực sự cốt lõi mà nó làm cho thầy thật thật sự hạnh
phúc đó là thầy đo được là dân tộc này thực sự có rất nhiều tiềm năng
chúng ta chưa Khám phá hết mà chúng ta còn rất xa để khám phá hết tất cả những
tiềm năng của đất nước này vũ trụ trao cho ta nhiều vũ khí lắm nhiều phương
tiện lắm nhưng mà chúng ta thực sự trong cái lịch sử của chúng ta chúng ta chưa

00:09
sử dụng được hết thế nhưng mà thầy tin chắc rằng trong cái thời thế sắp tới mà
thế giới lại càng tự động hóa càng robot hóa càng trí
thông minh hóa thì cái dân tộc Việt Nam là một cái dân tộc mà nó sẽ đem lại cho
nhân loại cái tính nhân văn cái tâm hồn ý thơ
sẽ cái tình yêu với thiên nhiên rồi cái tâm lý của những con người vô cùng
chắc ẩn vô cùng đơn giản và rất gần gũi với những người chung quanh thì thầy
thấy rằng là chúng ta có một cái tương lai vô cùng sán lợn mà cái tương lai đó
nó không nằm cái hướng đi về khoa học hay là về kỹ thuật đâu tất nhiên là
chúng ta sẽ tiến bộ về các cái hướng đó nhưng mà thật sự ra đó là chúng ta sẽ
kéo cái vũ trụ này chúng ta sẽ kéo cái gì địa cầu này về một cuộc sống hồn

00:10
nhiên với thiên nhiên thì khi mà chúng ta mà trở về được như thế thì lúc đó
chúng ta sẽ xuất phát được tất cả cái chính tài khoản của chúng ta tất cả
những bài thơ của Nguyễn Khuyến những bài thơ của Hồ Xuân
Hương Đoàn Thị Điểm hay là của Hàn Mặc Tử nó sẽ trở lại và nó sẽ làm cho cái
tâm hồn của người Việt Nam được thể hiện một cách
ấn tượng hơn một cách sắc sảo hơn thế thì cả một bầu trời hạnh phúc còn đang
đợi chúng ta trong khi chúng ta đã hạnh phúc rồi Thế thì đấy nó đơn giản thế
thôi Đấy mà hạnh phúc là gì hạnh phúc trước nhất phải là đơn giản
chúng ta sẽ không đi tìm cái hạnh phúc của chúng ta trong những cái máy móc cầu
kỳ trong những cái phần mềm phần cứng từ cái

00:11
chất xám nó gây nên không Chúng ta sẽ làm cái dân tộc mà thích nghe cái hơi
thở của hoa thích nghe cái màu thay đổi của rừng
khi nghe tiếng róc rách của Suối dân tộc
Chúng ta là như thế và chúng ta chưa bao giờ nên từ bỏ cái cái gì mà
bầu thiên nhiên tặng cho chúng ta mà khi mà nói đến cái bộ thiên nhiên mà tặng
cho chúng ta thì thầy rất may mắn là trong những cái năm cái nền trong chỉ có
vỏn vẹn 4 năm thôi thầy đã được đi thăm gần có lẽ 45 46
Những cái vùng miền đất nước các tỉnh của đất nước và thầy mới thấy rằng Ôi
sao mà vũ trụ cho đất nước chúng ta nhiều thế cho đất nước chúng ta sự đa
dạng lớn thế mà màu da màu tiếng hót ra tiếng hót

00:12
tiếng nước chảy ra tiếng nước chảy nó đâu ra đó khi thiên nhiên của chúng ta
nó vô cùng tuyệt vời Thành thử ra là chúng ta chúng ta làm dân tộc rất may
mắn chỉ cần nằm cạnh suối rồi xong rồi nhìn chim hót là chúng ta có thể nói
hạnh phúc của chúng ta đã tràn đầy cái Thành thử ra để tạo nên hạnh phúc đối
với một người như là người Việt Nam Hiệp ạ Chúng ta không cần phải làm gì nhiều
một dân tộc như dân tộc Mỹ thì họ tiến bộ vô cùng về trí thông minh nhân tạo họ
tiến bộ vô cùng về kỹ thuật về khoa học nhưng mà gọi thầy vẫn gọi thế là loay
hoay chúng ta chẳng cần phải loay hoay chúng ta cứ nằm ngay trên mặt đất ngày
nằm ngay trên thảm cỏ và nghe tiếng chim hót bên cạnh suối róc rách đấy đất nước
chúng ta hạnh phúc thế đấy mà thầy mong là khi các bạn nghe thầy các bạn lại

00:13
càng cảm nhận được hơn cái gì mà chúng ta cái ân huệ mà chúng ta nhận được từ
vũ trụ khi mà thầy nói về của Việt Nam khi mà
thầy nói về dân tộc khi mà thầy nói về hạnh phúc thì con thấy đầy
ắp những cái nguồn gọi là nguồn cảm hứng cái nguồn tự hào mà thấy thì là một
người rất yêu dân tộc rất yêu thiên nhiên của Việt Nam
con tự nhiên con nghĩ đến một cái câu chuyện Tức là bây giờ thì rất là nhiều
người họ gặp những vấn đề về tinh thần và đâu đó họ lại có một vài những cái
gọi là ứng dụng trên điện thoại họ bật lên và họ Nghe tiếng chim hót họ Nghe
tiếng suối chảy nhưng mà đấy Tất cả đều là những cái âm thanh mà gọi là do do
nhân tạo thôi nó không phải là gọi là cái sự tự tạo của thiên nhiên và cái
nguồn hạnh phúc mà thầy nói đến con cảm nhận rất là rõ cái nguồn năng lượng đấy
là nguồn năng lượng của hoàn toàn của cái việc mình tự tạo ra
ngay bây giờ thì sao hả thầy ngay bây giờ khi mà thầy đã làm rất nhiều những
chương trình cấy nền như thế rất nhiều những cái năm tháng mà Thời Đã thương
thuyết thầy quản trị những năm tháng như

00:14
thế thì con muốn hỏi là ngay bây giờ thì đâu là cái nguồn hạnh phúc lớn nhất của
thầy bây giờ hạnh phúc của Thầy nó đơn giản lắm
thầy giúp cho các bạn nhìn thấy cái gì Các bạn không nhìn thấy
thầy giúp cho các bạn đi đúng cái lộ trình mà các bạn phải đi
trong khi các bạn đi hơi chệch lộ trình một tí
thầy giúp các bạn tập trung vào cái chuyện các chuyện mà thầy gọi là những
chuyện chính trong khi các bạn hiện thời đang loay hoay chung quanh rất nhiều
chuyện phụ để thầy lấy một cái ví dụ sau cái thời kỳ mà đất nước chúng ta bắt
đầu mở thì chúng ta thích đi vào những cái nơi nào mà có máy lạnh thật lạnh
bởi vì rằng là ôi cái máy lạnh nó hiếm hoi nó thành ra chúng ta rất thèm khát

00:15
được lạnh từ những máy lạnh ở trong phòng Thế là chúng ta vẫn thật lòng 25
độ hâm xuống hâm 4 độ chúng hăm ba độ Chứ nói chi đến những cái nhiệt độ mà
bình thường như là 28 độ thế rồi chúng ta đi vào những quán cà
phê để âm thanh thật to những cái nhạc thật là nhiều trống đàn nó thật là mạnh
bởi vì chúng ta rất thèm khát nghe những chuyện mà điện tử
thế nhưng mà cái đó nó cũng sẽ làm cái thời kỳ nó sẽ qua Bởi vì đó là cái Sự
khám phá của của một dân tộc hiếu kỳ đã trong một thời gian lâu không được hưởng
những cái những cái tiện nghi của điện lực hoặc là của những
cái những cái máy móc chúng ta lại đi vào trở lại một cái thời
kỳ mà chúng ta bắt đầu khám phá ra rằng khi chúng ta vào núi rừng chúng ta gặp

00:16
vào các đồng bào dân tộc Chúng ta thấy họ mặc những cái áo thổ cẩm rất là đẹp
bây giờ có lẽ đất nước chúng ta sẽ làm cái đất nước mà cái thời trang sẽ
đi theo tất cả những cái cảm hứng từ các dân đồng bào phù hợp chứ Không riêng gì
mà cái truyền thống của dân tộc Kinh không Chúng ta có 54 dân tộc và mỗi cái
54 dân tộc đó nó còn có các bộ lạc nó có những cái sắc thái riêng biệt nữa Thế
thì chúng ta đang khám phá ra cái giá trị thực của cuộc sống mà chính những
đồng bào dân tộc gìn giữ cái đó từ không biết là bao
nhiêu nghìn năm thế thì đấy chúng ta đi từ hồi kích cực đoan là trước đây không
có gì xong rồi chúng ta sẽ sang một cái cực đoan là tất cả những cái gì về điện
tử về điện lực thì chúng ta thèm khát nhưng mà rồi chúng ta lại trở về cái tâm
hồn cô hữu của dân tộc dân tộc Việt Thế thì tất cả cái việc làm của thầy nó tạo

00:17
cho thầy rất nhiều hạnh phúc mà nó rất là dễ với thầy là bởi vì rằng là nó chỉ
giúp cho dân tộc thấy rằng là nếu mà chúng ta cần mát mẻ thì chúng ta chỉ cần
đợi buổi chiều tối đi ra bờ sông và chúng ta hưởng cái mắt mèo của bờ
sông thú hơn là đi vào một cái quán ăn rồi bảo nó rằng hay vặn cái điều hòa
càng thấp càng tốt đấy có thế thôi Thế rồi những cái lộ trình mà đi tới hạnh
phúc cũng vậy Có rất nhiều người ta bảo rằng là thầy hay quen kể chuyện cái câu
chuyện của cái người Mã Lai ấy mà đi gặp một người Mỹ cái người Mỹ bảo rằng là
tôi phải học muốn chết rồi tôi mới đậu Hạc vạc rồi tôi tôi kiếm việc rồi tôi
kiếm việc tôi làm việc muốn chết rồi tôi mới trở thành giám đốc thế rồi tôi trở
thành giám đốc muốn chết Bây giờ tôi mới lên tổng giám đốc dẫn đến khi tôi lên
tổng giám đốc thì tôi mới khám phá ra tôi có cái bệnh tim bởi vì vậy cho nên

00:18
tôi mới sang Mã Lai Tôi ngồi ở bờ sông tôi câu cá với bạn người Mã Lai Thế thì
anh bạn người nói lại mới chọn mắt lên bảo rằng là anh tả cái chuyện câu cá của
anh quá ấn tượng Nhưng mà anh có cảm tưởng là anh tìm ra hạnh phúc không bảo
Có chứ chắc chắn là hạnh phúc chứ nhưng mà đấy Anh thấy không tôi phải qua cả
hàng Và lên chức giám đốc rồi liên tục giám đốc rồi lương lớn Nó mới sang được
mã lai để đi đi câu cá cái người Mã Lai chỉ nói rằng anh ạ Ngày nào tôi cũng ra
câu cá hết Mà tôi cũng chẳng có bằng cấp
gì của Hạc vạc Thế thì chúng ta đang trở về một cái cái
cách nhìn về cuộc sống nó an lành hơn nó đơn giản hơn
vũ trụ cho chúng ta cái sông cho chúng ta Con cá cho chúng ta cái cảnh liễu cho
chúng ta những đóa hoa sen đẹp như thế này thì vũ trụ chỉ nói với chúng ta rằng
chúng ta hãy tập hạnh phúc với những thứ mà vũ trụ cho chúng ta thế thì cái thế

00:19
giới giả tạo mà người Việt Nam đã thèm khát bao lâu và đã thụ hưởng có lẽ hơn
hai chục năm cái thế giới đó Đã dần dần nó sẽ lùi
bước nó lại nhường lại trong cái thế giới mà chúng ta buổi sáng chúng ta lần
mò ra hồ sen và chúng ta xem cái hoa sen nó nở từ từ Đấy tất cả cái sự đón mời
của vũ trụ nó sẽ trở lại với chúng ta thế thôi đấy
Hạnh phúc là cái gì rất đơn giản Thưa thầy là khi mà con nghe thầy nói đi
Con thấy là hạnh phúc là một cái điều rất đơn giản nó cũng là một cái thứ rất
đa dạng và nó không phải là một cái do một ai định nghĩa cả nhưng mà con cũng
suy nghĩ khi mà nghe câu chuyện của thầy tức là đâu đó khi mà đôi khi để nhận ra
cái sự đơn giản của hạnh phúc thì đâu đó
họ cũng cần trải qua cái sự phức tạp tức là đôi khi họ đã trải qua rất là nhiều

00:20
những cái việc là đi kiếm việc học Harvard rồi làm giám đốc làm tổng giám
đốc rồi họ mới nhận ra là à cái câu chuyện câu cá nó ý nghĩa thế nào và đâu
đó nó ngay ở trong cuộc sống và ngay trong tầm tay của họ rồi vậy con cũng
suy nghĩ đến đến đến đến cái hành trình của thầy tức là thầy cũng cũng đã trải
qua rất là nhiều những cái chức vụ thầy cũng trải qua rất nhiều công ty Giả sử
mà được chọn lại thầy có chọn nguồn hạnh
phúc là à Bây giờ tôi đến bờ sông và tôi câu cá không hay là tôi vẫn sẽ chọn con
đường mà thầy đã chọn trong những năm vừa qua câu hỏi
của Hiệp nó đặt ra một cái vấn đề rất là
lớn đó là cái dân tộc Chúng ta trong cái niềm tin là khi mà chúng ta
càng nỗ lực càng trả giá cho cái sự nỗ lực đó bao nhiêu thì cái nỗ lực đó nó
nhiều giá trị bây giờ trong khi đó thì đã từng sống ở hai quốc
gia họ không nghĩ như mình ở nước Malaysia họ bảo rằng

00:21
tôi đi ra câu cá tôi có sung sướng không và người Mã Lai người ta trả lời tôi đi
câu cá từ sung sướng vậy thì anh sung sướng như thế thì anh có thấy là cái sự
cuối cùng xương đó nó có bền vững không thì người đã bắt ai bảo rằng tôi có thể
suốt cuộc đời tôi mỗi buổi sáng đi đi ra bờ sông và hưởng cái hạnh phúc mà mỗi
ngày tôi được hưởng thế thì chúng ta làm cái dân tộc lạ lắm
cứ phải cầu kỳ chúng ta mới nghĩ rằng là nó mới nó mới có giá trị Cái này là một
cái khuyết điểm của dân tộc Chúng ta phải gạt nó đi phải bỏ nó đi
Không phải cứ khó khăn thì mới có giá nếu mà mình ăn vào miếng cố mà mình thấy
nó thơm nếu mà mình hỏi giá nó rằng cái này có chục ngàn thôi Thế là mình lại
rút lui về mình bảo nếu mà có chục ngàn thôi Nó có giá trị không

00:22
Tức là chúng ta đã quen cái thói xấu là đo cái giá trị đó bằng một cái
đơn vị đồng tiền chúng ta không đo nó bằng cái đơn vị nó
gọi là hạnh phúc Nếu mà bây giờ chúng ta tập đo cái giá trị bằng hạnh phúc mà
không đo giá trị bằng đồng tiền thì cái xã hội Việt Nam sẽ thay đổi hoàn toàn
ví dụ nếu mà mình nhìn tất cả những thạc sĩ
Tiến sĩ cử nhân mà đất nước chúng ta sản xuất ra họ làm cái gì
số đông là giáo viên với công chức mà số đông của giáo viên cũng là công chức
họ có sung sướng không họ sẽ nói rằng chúng con sung sướng là
tại vì chúng con đã đậu bằng thạc sĩ đậu

00:23
Bằng Tiến sĩ đã lại đo bằng đồng tiền đo bằng chức vị đo bằng bằng cấp
bây giờ mình lại ra ngoài xã hội Việt Nam thôi Mình ở xã hội Việt Nam nhé mình
ra ngoài chợ chợ trời mình thấy mà bà bán rau
bà bảo rằng là em chưa bao giờ học đến lớp 6 cả
thế em rất hạnh phúc Tại vì em nó tươi lắm nó thơm lắm
em nuôi gia đình em một cách sung túc hỏi họ có sung sướng không có lẽ họ sung
sướng hơn rất nhiều những người công chức mà ngồi trong các văn phòng đôi khi
thầy nói hơi cái này thì nói hơi nói xấu
tí là có khi họ đợi lệnh từ phía trên mà nếu mà lệnh không tới từ phía trên Thì
cái ngày hôm đó thì họ chỉ ngồi trong văn phòng Họ không làm gì cả
Nói thế thì hơi bất công thế nhưng mà thầy thấy việc là đất nước này có hàng
triệu hàng triệu người người ta không có bằng cấp
mà họ có cuộc sống rất điều hòa rất thoải mái bên cạnh ruộng của họ Bên cạnh

00:24
những cây bơ của họ cây hoa trái của họ họ rất hạnh phúc mà cái
hạnh phúc đó thì nó là cái gì thì mình phải nói ra hạnh phúc đó là hạnh phúc
trong khi cái người Việt Nam mình thì lại bảo rằng hạnh phúc là bằng tiến sĩ
Hạnh phúc là phải có một triệu đô la chúng ta chúng ta đi làm một cái vòng
tròn mà chúng ta đi qua những thứ vật chất thế thành ra là chúng ta đi từ một
cái dịp rất tinh thần đi qua bao nhiêu thứ vật chất để trở về cái tinh thần
Thành thử ra là chúng ta chúng ta lạc lối đi thẳng vào hạnh phúc
nếu mà bạn thích ăn cá các nước thì bạn ra ao bạn câu cái con cá lên là bạn ăn
Đừng nói với tôi rằng là bạn đậu một cái bằng chữ nhân xong rồi bạn mới có tiền
mua mua con cá rồi cứ con cá đó Bạn lấy nước thì chúng ta đã đi qua một cái vòng

00:25
vật chất để trở về một cái thú vui tinh thần chúng ta hãy
tâm linh hơn chúng ta hãy Duy Linh hơn và chúng ta phải bớt cái tính vật chất
đi thì chúng ta sẽ luôn luôn có cái hạnh phúc ngay tầm tay thôi Thầy đang nói
chuyện trước camera thì đang nói chuyện với Hiệp thấy rất hạnh phúc bởi Tại sao
thầy hạnh phúc không phải vì cái camera đâu mà vì rằng là thầy đang rất là tự
nhiên thầy nói tất cả những gì mà cái tinh thần hồn nhiên của thầy nó xuất
phát chứ giả thử như là thầy bảo rằng là bây giờ phải có camera to hơn thầy có
những hình đẹp hơn là phải có những cái phóng viên thế này phóng viên thế nọ thế
là thôi mình lại bắt đầu lại đi qua một cái vòng tròn vật chất trước khi trở về
một cái kết quả nó rất là nó nó rất là tinh thần
Con hiểu rồi ạ khi mà thầy nói thế thì con thấy là mình cũng có rất nhiều tật
xấu trong cái câu chuyện mà thầy nói tức là đâu đó trong khoảng thời gian mà

00:26
trước khi mà gặp thầy con cũng là một người mà cũng đặt ra cho mình rất là
nhiều những mục tiêu vật chất đi 4 năm trước khi mà cấy nên bắt đầu khi mà hệ
sinh thái bắt đầu thì lúc đấy Con cũng Hoang Mang bởi vì là con dùng những cái
thước đo nó khác Mình không dùng thì thức đo hạnh phúc mà mình dùng thước đo
vật chất và đâu đó mình mình luôn luôn cảm thấy không đủ trong cái câu chuyện
là mình xây dựng cái nguồn hạnh phúc của mình đúng rồi cái mà con đang tư duy là
con nghĩ rằng cũng rất nhiều người họ cũng đã họ cũng đã từng như vậy họ cũng
đang như vậy và khi mà họ xem cái câu chuyện này họ nghe câu chuyện này thì họ
biết rằng là à Bây giờ mình cần nhìn nhận lại cái giá trị thực của mình Mình
cần nhìn nhận lại xem là đâu là cách thức đó thực sự của mình con muốn hỏi
thầy là đâu là cái tâm thế để mà họ bắt đầu bởi vì là rất nhiều người họ cũng sẽ
cũng cần một thời gian là họ sẽ nhìn lại
những cái khuyết điểm của mình và họ rút
lại họ bảo là à họ nghe những lời này và họ cảm thấy rằng là họ rất xấu hổ vì
những khuyết điểm của họ và họ không muốn thay đổi nhưng có những người là

00:27
con nghĩ rằng là họ họ cũng thấu Và họ cũng cũng muốn có cái tâm thế để bắt đầu
để mà thay đổi để mà tích cực hơn thì với cá nhân con thì nó là một cái tâm
thế đấy là mình mình chấp nhận những cái hiện tại và những cái quá khứ của mình
và mình tiếp tục xem là đâu là cái điều mình có thể phát huy đâu là cái điều
mình có thể gọi là là tiến tới phía trước giống như Thầy nói gọi là mỗi ngày
tiếng một tí đấy ạ Thì con muốn hỏi là cái cái tâm thế bắt đầu để mà một người
trước đó họ đã có những cái gọi là thước đo vật chất đi nhưng bây giờ họ muốn
chuyển sang cái thước đo hạnh phúc là thước đo của cái nguồn hạnh phúc Vậy thì
đâu là cái tâm thế đâu là cái điều mà họ
có thể bắt đầu để xây dựng cái cuộc sống dựa trên cái giá trị đấy rất đơn giản
một khi mà chúng ta bắt đầu lý luận bằng một cái thước đo hoặc là bằng cái cái
cân mà mình toàn cân những thứ vật chất thôi đó thì nó rắc rối lắm
thầy ngày xưa ấy Thầy có cái người bạn rất là vật chất

00:28
vợ chồng Thầy cũng ở cái tuổi 40 là các anh bạn nó cũng cùng tuổi 40 nhà mình
vừa mới thay cái rido cái đó là chị bạn ấy chị phải phóng cái xe lúc mà 7 giờ
sáng phóng chạy tới nhà mình và đâu cái video mới
của bạn đâu Cái bản mới của bạn đâu Xong rồi bạn Bạn xem rằng là cái vải này nó
có giày không Rồi vải này có đắt không xong người bạn ấy nhìn thấy video của
mình bạn ấy bảo rằng cái này nó đáng giá bao nhiêu nhỉ Thế xong người bạn ấy
nhà em chắc cũng phải thay video Thế thì bạn ấy đau khổ lắm mà trong khi bạn ấy
có cái nhà biệt thự đẹp thế mà video đến rất phù hợp
lại phải tất cả tất Tuổi sang nhà mình để xem cái video của mình ra làm sao mà
mà đi đâu mới của mình để rồi xong sau đó họ tủi thân rồi họ thấy rằng là họ

00:29
phải thay video của họ rất là nhanh nó như là để đây Xóa hết tất cả cái nỗi
nhục mà không có cái video bằng bằng người bạn thân thật ra đó
nếu mà chúng ta đo bằng cái thước đo vật chất thì chúng ta sẽ không bao giờ thỏa
mãn bởi lúc nào cũng chúng ta cũng thấy thấy
cả có cả một cái thế giới nó hơn chúng ta thầy nhiều khi thầy cũng có lúc thầy
vật chất thầy Ngồi chẳng hạn như đang ngồi đợi người bạn ở trong cà phê xong
rồi mình mới nhìn cái thế giới chung quanh mình bảo rằng là bây giờ đó mình
thử tưởng tượng xem là mình nhìn ra ngoài đường xong là có những đứa nào
mình nghĩ là nó giàu hơn mình và những đứa nào nó nghèo hơn mình
Và mình thấy rằng là mình tủi thân lắm là mình thấy là tuy là trong xã hội có
nhiều đứa nó nghèo hơn mình hơn là những đứa nó rồi hơn mình nhưng mà cái số
người mà giàu hơn mình thì nó đông lắm đông lắm

00:30
Thế thì mình bảo rằng là có lẽ tại sao mà mình đậu những bằng cao nhất ở cái
nền là giáo dục của của pháp mà giờ này còn có tướng đấy người người ta giàu hơn
mình thế nhưng mà Rốt cuộc là bữa cơm hôm đó mình ăn con cá rất ngon
mình ngồi cạnh một người bạn rất là hiền rồi mình uống cái cà phê rất là ngọt
ngào kiếm cái người giàu kia người ta có được ăn như mình không nhỉ
Mà đôi khi họ có tiền để mua một cái món cá
đắt hơn mà chưa chắc gì họ đã có cái món cá ngon hơn
thế thì lúc đó nó là mình lướt dần sang cái giá trị tinh thần
rút cục ra thì thế giới này nó làm cái thế giới của tứ khoái Nếu
mình ăn ngon ngủ ngon thì tất nhiên là mình hạnh phúc thôi

00:31
Thế thì ngay cả nói về cái cái kích thước của cả một nước Tức là mình
lý luận một cách vĩ mô thì mình thấy rằng là có nhiều đất nước cũng đang có
những sai lầm đó tự do mình bằng số đô la trên đầu
người của cái tổng sản lượng quốc gia tất cả những thứ đó
mình xin nói ngay cái kết luận chứ còn nói dài dòng gối
tất cả những nước nào mà nó có tổng sản lượng chia ra đầu người và nó lớn hơn
Việt Nam đều là những quốc gia khổ nguồn
nước Việt Nam Vậy thì nếu mà chúng ta mà cũng lại đo chính mình bằng những cái
tiêu chuẩn vật chất đó thì thế nào chúng
ta cũng khám phá ra rằng chúng ta là một quốc gia đứng thứ 120 trên 230 quốc gia
thì chúng ta sẽ đau khổ lắm Thật sự ra thầy đánh giá là nước Việt Nam mình nếu

00:32
mà đo theo tiêu chuẩn hạnh phúc mà cũng đã có rất nhiều chuyên chuyên
gia họ đang đo nước Việt Nam mà qua cái tiêu chuẩn hạnh phúc chứ không phải là
đi qua cái tiêu chuẩn Vật chất thì người ta đều nghĩ rằng là nước Việt Nam mình
thuộc 20 nước sung sướng nhất thế giới trong khi đó về mặt Vật chất thì chúng
ta có lẽ phải đứng thứ 130 160 gì đó của thế giới tại sao thế nhỉ đến đây thì
mình nói chuyện để cho vui nhé Có nước nào mà 75% dân tộc có thể ra tắm
biển là 5 giờ sáng có buổi sáng mà nếu không có biển Chúng ta có hổ Nếu
không có Hồ chúng ta có Suối Nếu không có Suối chúng ta có sông
có nước nào mà chúng ta đi bất cứ luôn vùng miền nào chúng ta không cần phải
đem lương thực theo chúng ta nơi nào cũng kiếm ra lương thực để ăn có nước nào

00:33
mà chúng ta toàn năng đủ tươi có lần các
bạn người Mỹ bảo rằng là anh ạ tôi chúng tôi đo tiêu chuẩn nước Anh ấy bằng cái
số tủ lạnh mà các anh có hay không có và
tôi thấy nước của anh ấy sao mà ít người có tủ lạnh thế thế mà rồi Ngay cả thậm
chí ngay cả nhiều quán ăn cũng không có tủ lạnh nữa thì tôi rất ngạc nhiên không
biết là các anh có ăn vệ sinh không mà chúng tôi ăn vệ sinh lắm tại chúng tôi
chỉ ăn tươi thôi chúng tôi không ăn đồ tủ lạnh chúng tôi không ăn đồ nấu lại
chúng tôi không ăn như thế và nếu mà các anh mà ăn con cá với chúng tôi thì các
anh sẽ thấy rằng chúng tôi không bao giờ ăn con cá mà như các anh cả ở bên Mỹ ở
bên Pháp ở bên Đức bên anh khi người ta ăn con cá đó là nó còn loại toàn xương
thôi nó không còn một cái vụn thịt nào ở trên con cá trong khi nước chúng ta ăn
con cá mà mình vào cái bụng của nó thôi xong rồi cá đuôi cá đầu thì nó còn

00:34
bao nhiêu là thịt cá thì chúng ta ăn lẩu chúng ta không ăn
hết 1/3 của cái cái lẩu có nghĩa là gì có nghĩa rằng là chúng ta rất đủ đầy mà
có lẽ chúng ta còn hơi phí phạm nữa nhưng mà phí phạm mà vẫn ăn vẫn vẫn
không thiếu Thế thì có nghĩa là gì nếu mà một dân
tộc mà có đầy đủ ăn mà ngủ ngon vừa nhìn trăng vừa ngủ thì thật sự không
biết chúng ta kiếm cái gì thêm nữa thế mà thêm vào đó nó chính vì vật chất mà

00:36
chúng ta bắt đầu chúng ta bỏ những cái điều nó sau một cái thời kỳ vật chất mình
đã có những lúc không gọi là trầm cảm nhưng mà mình có những cái thời kỳ mình
đặt rất nhiều câu hỏi cho chính mình nói thật với các bạn là thầy đã có những
cái thời kỳ mà thầy Lương to lắm nó không gọi là lương to nữa tại vì nếu

00:37
mà so với cái thu nhập của người Việt Nam thì nó phải gọi là lương khủng bởi vì
hồi đó là thầy còn là chủ tịch tổng giám đốc của những tập đoàn và người và được
trả bằng đồng Euro Thành thử ra là mình có rất nhiều về vật chất
thế nhưng mình không sung sướng mình có cảm tưởng như là cái lương của
mình càng cao đấy thì cái xã hội nó càng chờ đợi quá nhiều thứ ở mình mình cũng
chỉ có hai tay mình cũng có chỉ một có một trí óc và hai chân mình không thể
nào làm hơn được cái gì mình làm thế Nhưng mà nếu mà các bạn mà thầy thì
không muốn hôm nay Đi vào chi tiết Nhưng mà nếu mà các bạn biết là những cái áp
lực và thể nhận được từ các hội đồng quản trị tạo áp lực cho một CEO như thầy
thì các bảo rằng là họ điên rồi họ điên rồi Tại vì rằng là với những cái
doanh nghiệp mà mỗi một năm phải có những doanh thu mấy chục tỷ đô la đây là

00:38
mấy chục tỷ đô la mình phải ký mấy chục cái dự án điện lực
mà mỗi dự án là mấy tỷ đô la mà tranh chấp đấu tranh
với các đối thủ Nhật đối thủ đức đối thủ
Mỹ đối thủ ý đối thủ Tây Ban Nha đối thủ anh
hồi đó thì chưa có Hàn Quốc hồi đó chưa có Trung Quốc nhưng mà mệt mỏi lắm và
mình thua thì có thể mình mất chức mà Mình thắng thì họ lại đẩy
cái đòi hỏi của họ lên cao hơn là bởi vì cái đó là cái quy luật cái
truyền thống mà không viết ra của nền tư bản
các bạn mà đã sống thực ở trong cái nền tư bản mà thuần túy các bạn mới hiểu

00:39
được Thế nào là áp lực thì các bạn mới hiểu được rằng là không
một cái mức lương nào dù cao bao nhiêu chăng nữa có thể đền bù cái hi sinh của
một người siêu ở trong một tập đoàn lớn thế thì mình tới cái mức đó mình
cái khó nhất của mình là mình tránh trầm cảm
mình ở trong cái trạng thái mà lúc nào mình cũng trầm cảm nhưng mà mình bảo
rằng là một phút trầm cảm là mình mất sức cho nên là mình hoàn toàn trí óc của
mình đó là nó nó cảnh báo mình nó bảo rằng là anh mà trầm cảm một phút thôi là
anh mất chức tại vì rằng là họ thay thế họ mình rất
là nhanh rất là dễ bởi vì kiếm một người như mình đã đành là khó nhưng mà nó vẫn
có hai ba chục người trên toàn thế giới là mình rất dễ mất chiếc Thế thì hỏi
rằng cuộc sống ý nghĩa gì nếu mà luôn luôn có một cái người trước cửa ngay
trước cửa của cái văn phòng của mình sẵn sàng thay thế mình Nếu mình chỉ nói một

00:40
lời có lỗi hoặc là mình đi một bước có lỗi Thì cái đó là cái cuộc sống nó không
phải là cuộc sống nữa mình không có quyền có lỗi đấy Thế thì một khi mà mình
đã đi tới cái cực đoan của cái sự của cái thế giới vật chất cùng cái thứ
giấy cạnh tranh cho sự tham lam vật chất sự tham lam vật chất được thể hiện qua
cái nền tư bản thuần túy thì lúc đó mình mới hiểu được rằng là đây không phải là
hướng đi Và đây là cái sự tuột dù xuống một cái loại địa
ngục mà không ai muốn xuống cả Ôi Đã có ngày thầy gọi cho anh chủ tịch của một
công ty Đức hôm đó anh ấy thua một cái dự án cho cái
công ty của thầy và anh ấy bị cắt chức Thầy gọi điện thoại cho anh ấy vào thầy

00:41
bảo rằng là anh ạ tôi rất thương anh Nhưng mà khi tôi thương anh tôi cũng
thương tôi ngày hôm nay là cái ngày anh mất chức vì
anh thua tôi nhưng mà ngày mai thế nào cũng có một đối thủ nó hạ tôi và ngày đó
tôi cũng lại mất chức Đây là cái quy luật của một xã hội tư bản
thuần túy còn không tha thứ bất cứ một lỗi nào Thế thì hôm nay là đến lượt của
anh Nhưng ngày mai Đức lực của tôi mà cái lượt của tôi nó sẽ tới và nói luôn cho
Hiệp nghe là nó đã từng tới bởi vì rằng là mình không thể nào mình cắn được cắn
răng mà cắn răng lâu được khi mà mình cầm cự mà một cách khó khăn như vậy
thì Đấy mình bảo đúng là mình đang ở địa ngục địa ngục của tư bản
và từ khi mình bảo rằng là mình ở Địa Ngục Thì bây giờ mình tìm cách mình trở
về một cuộc sống bình thường thôi chứ chưa dám nghĩ đến thiên đàng

00:42
và cái cuộc sống bình thường là gì cuộc sống bình thường là mình bắn ra mình
cũng thông minh như mọi người Mình cũng nỗ lực làm việc 89 10 tiếng
như mọi người Mình cũng có con có vợ như mọi người
Mình cũng có nhà cửa tất cả những thứ vật chất như mọi người tại sao mình lại
phải đi vào những cuộc sống mà nó đòi hỏi mình hi sinh nhiều như thế và từ đó
thầy lôi ra mà thầy may mắn thay là khi thầy Lui ra thì thầy được về với đất
nước vào đúng cái thời điểm đó và đất nước đã rộng mở mở tay để đón thầy và đã
tặng cho thầy những cái giờ phút tuyệt vời mà thầy đã có cơ hội đóng góp tất cả
những cái kiến thức những cái trải nghiệm của mình để mà chia sẻ với thế hệ
đi sau thế thì cái niềm hạnh phúc nó nó nó tràn đầy sau những cái năm tháng hay

00:43
là đúng hơn là sau những thập niên vô cùng kinh hoàng và
ở đây thầy xin tỏ lòng biết ơn với cái đất nước mà hình chữ S đấy mình mình
biết ơn vô hạn mình tìm lại được hạnh phúc ở ngay cái đất mà mình sinh ra
như vậy là cái trải qua cái thời kỳ đỉnh điểm mà thầy cũng gọi là làm việc ở
những cái tập đoàn tư bản và mình tìm được cái hạnh phúc khi mà mình quay trở
về đất nước và mình đóng góp và mình trao đi những cái kiến thức những cái
giá trị đúng không ạ Và Con nghĩ rằng là
ở trong thực gọi là 20 năm 20 năm trở về và cũng là cái thời gian mà thầy ở chia
sẻ ở khắp các vùng miền thì thầy cũng thường xuyên chia sẻ cho bọn con một cái
bí quyết về để xây dựng cái nguồn hạnh phúc Đấy là cái việc mà chúng ta cũng
gọi là xây dựng được một cái thói quen xây dựng được một cái tinh thần tự học

00:44
nói về tự học thì con cũng muốn hỏi là thầy xem là đâu là những cái cuốn
sách mà thầy thấy là thấy rất tâm đắc và
thầy tìm được cái nguồn hạnh phúc khi mà thầy đọc sách có cuốn sách nào mà thấy
đặc biệt chú ý Không ạ thầy phải thu thật là thầy đọc ít sách lắm
và thầy phải thu thật là khi thầy đọc sách thầy không bao giờ đọc hết một cuốn
sách cả Thôi thì thầy xin đây là thú nhận một cái nỗi nhục của thầy thì chưa
đọc một cuốn sách nào hết chọn cuốn sách cả
nhưng mà thấy luôn luôn là trong những cuốn sách thầy thầy có một cái
một cái kỹ năng rất là rất là tốt là phải tìm được ngay những cái Trang mà
phải đọc Thật sự ra thì nói thế thôi chứ còn thật sự ra thì thầy
Duy rất quý trọng những cái nguồn quý báu những cái mà cuốn sách đó đem
lại cho mình Mỗi cuốn sách mà thầy đọc đều thầy đều

00:45
rút tỉa được ra cái bài học mà sử dụng các tác giả muốn truyền tải
nhưng mà cái cuốn sách lớn nhất mà thầy đã học được là cuộc sống
thầy có cái thói rất xấu là thầy hay Nhào vào những cái khúc
quanh rất là nguy hiểm của cuộc sống thầy thích làm những cái gì nó khó trên
sức mình và thầy thất bại rất là nhiều dĩ nhiên rồi Nhưng mà từ những thất bại
đó thì thầy lại có một cái lòng dũng cảm
là thầy không sợ thất bại thì rất vui vẻ
trong thất bại nhưng mà nó là những thất bại trước những cái hiểm nguy mà mình
chưa quen đối mặt thành ra là mình cũng không thấy nhục ngược lại thì rút tiền
được rất nhiều bài học và cái cuốn sách đó là cái cuốn sách của
cuộc sống đấy thì nó đã giúp cho thầy hiểu được rất nhiều chuyện

00:46
tất cả những cái gì mà thể học được thì thì nó cũng nằm ở trong những cuốn sách
mà thầy đã viết mà thầy lại mong là tất cả mọi người và có cơ hội để động
một đời như kẻ tìm đường thật sự ra là cái cuốn sách mà thầy đã xuất phát được
cái sự hiểu biết của thầy về cuộc sống thầy rất vui khi được biết rằng là số
đông các bạn trẻ khi mà chỉ cần mở một cái trang của cuốn sách đó thôi thì họ
không có bỏ được các trang sau đó là một cái niềm Niềm vui cho thầy
những bài học mà thầy học được đều ở cái sự trải nghiệm của những đau thương của
cuộc sống và chính vì vậy cho nên thầy mới có lần thầy trót nghĩ rằng
có lẽ người nào cũng phải có rất nhiều những cái sai lầm
có thể sửa sai được nhưng mà những sai lầm đó nó mới giúp cho chúng ta hiểu về

00:47
cuộc sống nhiều hơn khi sống đã cái đó là cái cuốn sách lớn nhất
cuốn sách lớn nhất là cuốn sách của cuộc sống của thầy cũng là học qua những cái
trải nghiệm những cái thất bại những kẻ sai lầm thế nhưng mà chính là cái nơi
này thì mình phải nói một điều như thế này là cái dân tộc chúng ta đó
có một cái thói rất xấu là khi mà họ gặp một cái khó khăn trong cuộc sống
họ đi tìm một cái niềm tin mới họ đi tìm một vị thầy Tâm Linh lúc này
con đang khổ của thầy ạ Bao giờ con sẽ sướng
trong khi đó đáng lẽ khi mà họ gặp một cái tình huống họ khổ đó họ phải tìm cái
lý do tại sao họ phải hiểu cái lý do tại sao nó dẫn họ tới cái thái cực đó
tức là họ không đi Hiểu Tịnh Không tìm hiểu tại sao tại sao và tại sao mà họ

00:48
chỉ bảo rằng là vũ trụ ơi cho tôi một cái thuốc hiểu một
cái liều một cái liều thuốc nào đó mà nó cho phép tôi hết khổ Tức là nó làm cái
xã hội của sự mặc định niềm tin cái sự sung sướng Nó phải tới như là cái
viên thuốc chứ nó không phải là tới từ cái một cái sự hiểu biết hơn sự trưởng
thành hơn về cuộc sống thế thành ra cái dân tộc này thì gặp rất
đông những cái người ở cái tuổi 40 rồi và suốt mút mồ hôi đi Cầu Kinh
trong khi đó cả cuộc đời của họ không vào nhà chùa bao giờ thế mà đúng lúc họ
khổ cái thì họ suốt bước trong một tuần trời họ cầu kinh họ nào là họ bãi Phật
họ bãi các vị tâm linh họ bãi tất cả các thần mà các vị thần để mà họ xin cái
hạnh phúc tức là đối với họ đó là cái hạnh phúc nó như là cái ân huệ và người
ta cho hỏi đó mà là mày phải làm một Ông

00:49
Thánh nào ông ấy cho trong khi đó đó cái hạnh phúc nó ngay tầm tay mà mình phải
đi tìm lấy chứ chẳng có thánh nào cho mình được cả mà ngay ông Phật ông có nói
rằng ông ấy Ông chỉ bảo rằng các bạn đi theo tôi thì tôi dẫn các bạn tới cái lộ
trình mà các bạn phải có để các bạn tìm được cái Niết Bàn Thế thì đất nước chúng
ta không phải không có một cái dân tộc có cái thái độ đúng đối với hạnh phúc
đâu chúng ta tin rằng là cái hạnh phúc là cái hên xui trong khi cái hạnh phúc
nó chẳng Hên xui tí nào cả nó làm cái nghệ thuật sống mà người nào cũng có thể
đạt được mà nó đơn giản lắm Bởi vì cái điều mà nó dẫn chúng ta tới hạnh
phúc là chúng ta chỉ chấp nhận cái cuộc sống ngày hôm nay nó như thế này và
chúng ta bảo rằng là được như thế này đã là có may mắn và chúng ta hãy cười đi
Hãy vui đi bởi vì cái cuộc sống mỗi ngày nó cũng sẽ không bao giờ khác đâu

00:50
Hạnh thậm chí có thế thế thôi thế mà tại sao lại phải vào vào chùa mà ôm một bó
một bó hương như thế này rồi suốt buốt mồ hôi cầu lên cầu Xuống Quỳ ra Quỳ vào
để mà tìm hạnh phúc có trách móc Đức Phật
một tuần rồi mà mãi không Cái hạnh phúc nó không trở về là thế nào Không có đâu
nhé không có đâu bạn nào nghe Thầy hãy hiểu được rằng là cái hạnh phúc là cái
khả năng chấp nhận cái cuộc sống nó như thế này ngay tại đây
và biết rằng là mình may mắn đấy chứ không phải là mình đang xui xẻo đâu
mà tất cả những cái hồi khó khăn của cuộc sống đều là những cái lúc chuẩn bị
mình cho một cái hồi hạnh phúc mới thưa thầy là ở đây Con cũng có một cái
suy nghĩ khi mà họ gặp một vấn đề và họ bị bám

00:51
chấp hoặc lòng của họ bị cái vấn đề đấy nó đàn áp tinh thần thì họ đâu có cái sự
sáng suốt đâu để mà họ nhận ra được cái trạng thái hiện tại của họ còn thấy rằng
là cách mà thầy mô tả về một cái người mà họ đi cầu xin hạnh phúc thì rõ ràng
đấy là một hành động không nên khuyến khích rồi nhưng mà con nghĩ rằng Đấy
cũng là một cái sự nỗ lực của họ Nhưng mà ở đây Con cũng đặt ra một cái tình
huống là ví dụ cũng có rất nhiều người khi mà tìm đến thầy nghe những lời
khuyên của thầy Nghe những bài giảng của thầy thậm chí là chúng con làm cái nền
radio thì chúng con nhận ra được rằng là
đâu đó họ cũng có một cái sự trăn trở và họ đang đi tìm câu trả lời thì khi mà
được nghe có những cái lời giảng Khi mà được nghe những cái
chia sẻ của những vị thầy lớn thì họ cũng được khai ngộ khai thị ra và từ đấy
họ có cái chỉ dẫn để họ tiếp tục trên cái con đường mà đi tìm cái hạnh phúc mà
như thế nói là cái hạnh phúc ngay bây giờ và tự tại của họ đó thì ở đây con
muốn có một câu hỏi là trong một cái hoàn cảnh mà cũng có rất nhiều những cái

00:52
sự khó khăn khiến cho họ không thể sản xuất nổi thì làm thế nào đây trong khi
là con cũng hiểu được rằng là cái câu chuyện ở đây là mình cần tìm một hệ sinh
thái của mình để khi ở cạnh những người lành những người có tri thức những người
sáng suốt thì họ cũng sẽ có cái sự sáng suốt trở lên thì điều ấy nó có đúng
không ạ Cũng như cách mà thầy đang tạo ra hệ sinh thái bởi vì con thấy rằng là
hệ sinh thái cấy nền khi mà thầy tạo ra và con ngực có máy may mắn gặp thấy cách
đây 4 năm bởi vì con cũng đang trong cái
tình huống đấy Con cũng đi Con cũng hiểu rằng là à Có rất nhiều những điều kiện
hạnh phúc của xung quanh nhưng mà mình chưa được nhìn thấy cái điều đấy nó nó
nó thực sự hiện hữu và cũng rất nhiều các anh chị em trong cái nền trong hệ
sinh thái cũng chia sẻ rằng là à họ khi mà gặp thầy khi mà gặp cái nền thì họ
thấy được rằng là những người xung quanh họ có nguồn hạnh phúc như vậy đấy và họ
có thể tìm được hạnh phúc ngay ở đây ngay bây giờ trong 3 ngày học tập thôi
họ còn tìm được cái điều đấy đấy Thì đấy là cái cái ý mà con muốn hỏi tức là đấy
có phải là một cách thức ở gần những người lành ở gần những hệ sinh thái lành

00:53
thì cũng là một cách để mà giải quyết những cái vấn đề ở bên trong những vấn
đề mà họ đang gặp không ạ để thấy ví dụ khi mà ở nước ngoài và các bạn trẻ
mà mất hạnh phúc thì họ cũng tìm gặp thầy nhưng mà những câu hỏi họ đặt khác cái
câu hỏi của những người Việt Nam đã bảo rằng là Thưa thầy đây là người
nước ngoài người Pháp chẳng hạn theo thầy thì lý do nào mà thầy
cảm nhận được Lúc này con mất hết hạnh phúc con mất cả mất cả cái thú sống theo
thầy thì vấn đề của con nó là vấn đề là ở chỗ nào mà con biết tự điều chỉnh được
như thế nào trái lại khi mà trong nước mà tìm thầy
thì như là nó tìm một cái sự vịn vàng không có thầy con không hạnh phúc con

00:54
cần có thầy mà con mới tự tin được Nó như là sản phẩm thì là một cái suối
hạnh phúc mà người ta muốn xin một ít nước trong khi ở nước ngoài thì thầy là
một cái nơi mà nó giúp cho con suy nghĩ về cuộc sống hai cái nó khác nhau
thế thì đó là vấn đề giáo dục nước chúng ta học thuộc lòng
bất cứ bài nào của học thuộc lòng môn nào cũng học thuộc lòng
cấp bậc nào trong cái quá trình học cũng
là học thuộc lòng cho nên là chúng ta đi tìm một vị nghĩ rằng là vị đó
có một cái cuốn sách mà đã vì đã học thuộc lòng nhiều hơn mình và vị nó sẽ
cho mình một cái trang nào đó thuộc lòng mà mình phải học thì mình sẽ tìm được

00:55
lại hạnh phúc trong khi đó ở nước ngoài nó chỉ xin mình là
ông thấy tôi sống như này nó có một cái gì thì nó giải thích được Tại sao tôi
đang khổ Tức là nó đi tìm một cái sự giải thích nó đi tìm cái lý do tại sao
mà nó không hạnh phúc và sau đó đó nó chỉ bật mình ngay Ông hỏi ông đừng bây
giờ đó là con tới con gặp thầy con hỏi thầy thì chỉ cho con rồi Bây giờ con lo
lấy bây giờ con lo lấy và con sẽ đi ra khỏi kỳ vòng luẩn quẩn của sự đau khổ
thế là hai cái thái độ nó khác hẳn nhau Nó sẽ không cho mình tham gia vào cái
công cuộc Tìm Lại Hạnh Phúc nó sẽ tìm lại một mình nó chỉ muốn hỏi ý kiến mình
là nó đã nó mất cái mạch đưa tới hạnh phúc Lúc nào nó không biết nó làm cái
Lỗi lầm gì mà nó mất hạnh phúc trong khi trong nước thầy còn cần thầy xong ngồi
Than Thở một hồi có nói chuyện với thầy xong tiếng con sung sướng rồi

00:56
mình chưa giải quyết vấn đề nào cả mà thế là thế là cái khi mà con đau yếu tố
còn không không cần tìm cái vấn đề nữa con con chỉ con chỉ tin tưởng rằng là
khi mà con nói chuyện xong với thầy là con hạnh phúc rồi thì không
đó là nó là cả một cái nền giáo dục nó mặc định là cái hạnh phúc nó làm cái
suối mà mình cứ cần múc cái gáo mà mình được Uống cái nước đó cái là mình hạnh
phúc trở lại trong khi đó nó nó là cả một cái công cuộc suy nghĩ một cái lộ
trình trong thâm tâm để mà tìm hiểu là lúc nào
là cái lúc mà mình trật đường lúc nào cái lúc mình trở lại đường để mà mình
giữ được hạnh phúc thì rất ít đứa trẻ Việt Nam có cái lộ trình đó
Tức là cái cách tư duy và cách đặt câu hỏi khi mà cách tư duy
một bên là luôn luôn tìm hiểu tại sao mà con mất hạnh phúc một bên là cho con

00:57
uống hạnh phúc để cho nó như là đi đổ xăng xe con hết xăng rồi thành ra con
xin đổ tí xăng Hạnh phúc Thế thì đổ cho con xăng con mở ra bình xăng của con
thay đổi cho con cái bình xăng đầy Facebook thế là con sẽ sung sướng tháng
sau con trở lại con xin một cái lần đầy bình nữa
Nó không phải là nó không phải là một cái phương pháp để mà giữ được cái sự
tĩnh bền vững trong sự Đi tìm hạnh phúc con muốn hỏi thầy là có khi nào thầy cảm
thấy rất mệt mỏi khi mà có quá nhiều người tìm đến thầy và xin sang hạnh phúc
như thế không ạ bởi vì rõ ràng mình cũng là một một
kho dự trữ nhưng mà nó sẽ có giới hạn Nếu như mà ai cũng đến xin ai mà mình
còn bị con biết là thầy luôn luôn học có tốt bụng và thấy luôn luôn cho đi như
thế thì liệu là có khi nào thầy cảm thấy cái câu trả lời này đáng lẽ thầy phải

00:58
rất dè dặt bởi vì rằng là thầy rất dễ thầy Phạm những cái người tới với thầy
và rất dễ thầy phạm với vũ trụ nhưng mà bây giờ thì thầy vẫn nói thật
là có quá đông đông kinh khủng luôn những cái người mà cứ viết cho thầy Con
chào Thầy Thế là phải biết là cái câu sau là câu gì Thầy đang ở đâu
và mình vừa mới trả lời là thầy đang ở nhà cái Thầy ạ Con đứng trước cửa Thầy
rồi đấy chắc là nó tự cho nó cái quyền tới tận
trước cửa Thầy và thầy chỉ trả lời cái tin nhắn là thầy ở nhà một cái là nó gõ
cửa liền rất độc và cái đó nó nó xúc phạm thầy
nó xúc phạm thầy nó không phải là vì là thầy không muốn tiếp nhưng mà đông quá
thì thầy cũng mệt mỏi nhưng nó xúc phạm về cái chỗ thằng sau khi thầy nói chuyện

00:59
tự đấy 4 năm trời thì giải thích Hạnh là mình con đường tìm hạnh phúc nó như thế
nào các bạn ấy vẫn cứ đi tìm như là cái xe ô
tô đi tìm thêm một tí xăng để chạy thành ra là là thấy buồn lắm
không có đứa nào là có cái đủ trí tuệ và nội lực để mà đặt
một cái câu hỏi rằng là tìm hạnh phúc ở đâu Và thậm chí phải đi tìm một mình cái
câu trả lời cho cái câu hỏi đó thành ra là thầy cứ như cái trạm xăng ấy thôi
100 câu hỏi là cứ con chào thầy đã công thức như là thầy đang ở đâu thầy ở nhà
cái là con đứng trước cửa nhà thầy rồi nhiều lắm
và khi thì nó nhiều lắm rồi các bạn không tưởng tượng luôn thì mệt mỏi thế
nhưng mà thầy hỏi các bạn thấy mệt mỏi thầy có mệt mỏi nhất đó là thầy vừa mới

01:00
gặp được ở nhà Trang thì ra bãi biển buổi sáng lúc 6 giờ sáng
bãi biển cái đường ra bãi biển vắng tanh
không có ai cả Tại vì Nha Trang nó không kẹt xe Nếu nó có nếu mà nó có đông xe
chứ không bao giờ kẹt xe cả nhưng nó có lông xe cái đường trên bờ biển vào buổi
tối lúc 8 giờ tối người ta đi chợ đêm chợ điếc tí thì nó đông xe thôi không
bao giờ kẹt xe cả nhưng mà lúc 6:00 sáng
thì hoàn toàn là không có xe chỉ lâu lâu thấy cái xe đạp nó đi qua thôi
chỉ có ba sinh viên đi tới Bờ biển mà nó nó ném xe nó xuống đó xe gắn máy
mà nó biết hết đường đi Tức là thầy bảo rằng xã hội này nó không nề nếp

01:01
chỉ có ba cái xe gắn máy mà làm biết được cả một cái đường
Thế thì thầy mới bây giờ thầy hay có cái thói Phải khôi hài
Thầy gặp những gia đình tới gặp thầy xin thầy lời khuyên về con cái đi học đâu
thế đặt câu hỏi đã cho phép thầy Đặt một câu hỏi để xem thêm gia đình các em nề
nếp đến đâu Sáng dậy thì chỉ đứa con đứa con 12 tuổi
sáng dậy con ạ Ai làm giường cho con có ba trường hợp
cả một ngày trời không ai làm giường Hết
thứ gì là mẹ làm giường và thứ ba là con tự làm rượu

01:02
gần mỗi một tháng trời thầy mới gặp một gia đình mà đứa con tự làm giường 60%
là mẹ làm giường cho con và cái chỗ còn lại là không ai làm giường Hết giường
vứt bỏ thế rất buồn là bởi vì ở bên Pháp ở bên Thụy Điển ở bên Mỹ bên anh
cái đó Nó thuộc về cái địa phận cá nhân vệ sinh cá nhân giường của mình phải về
lại cũng như là mình phải đi đánh răng mình phải rửa mặt mình phải đi tắm thì
mình phải làm gì cũng như là mình có cái xe gắn máy thì

01:03
một tháng mình phải rửa xe mà không Sắp hàng được

01:04
Lúc nãy thầy xuống vừa mới xuống máy bay xong thì chưa kịp xuống có người đẩy
có người đẩy ra người đẩy ngang đẩy dọc thì mới xịt chật thì nghĩ ra một cái
điều mà rất làm cho thầy Tùng tìm thấy cười
chưa bao giờ mà thầy khi mà thầy du lịch ở một cái quốc gia nào mà mình bị đụng
chạm nhiều lần như là nước Việt Nam các cơ thể đụng chạm nhau lung tung
mình Nếu mình sang Pháp hoặc là sang Châu Âu không bao giờ có ai đụng ai cả
Và nếu mà có lỡ mà lâu lắm mới có một lần mà chẳng hạn như chỉ hai ba đi bắt
cóc vào nhau một cái thôi là có một lời xin lỗi ngay
đằng này đẩy nhau tùm lum hết cả rất là dân tộc Chúng ta không nề nếp
Thế thì khi mà mình nói đến đó thì mình mới thấy rằng là

01:05
mình muốn hạnh phúc thì mình cần rất nề nếp khi mình ra đường
tại vì nó là cái môi trường khi thầy xem Thủy sĩ thì kể cho em nghe ở đó thì lô
gan mà là cái nơi mà thấy có một phần của gia đình thầy ở đó
hễ mà một đứa trẻ mà nó xuất hiện ở trên
mà lề đường hoặc là trên bờ đường tất cả các xe ô tô nhưng về hết
xin cậu bé muốn đi đâu đi không có một cái xe nào đâu đấy Khi mà thằng cậu bé
đi rồi nó khuất rồi nó nó mới đi trở lại họ nề nếp như thế đấy
họ không vội vàng họ chèn ép nhau mà họ để cho cậu bé mà họ thấy họ họ
thấy tự hào là cái nước mình Văn Minh đến cái độ mà khi mà đứa trẻ con nó đi
qua đường hoặc là nó chỉ đứng trên lề đường ở tự nhiên thôi là người ta ngưng

01:06
lại ngay tại vì có thể là bất thình lình nó chạy qua được thế là nề nếp
chúng ta thì chèn ép nhau ghê gớm đụng chạm vào nhau nhiều lắm
Con nhìn ở góc độ tích cực thì nó cũng là một cái cơ hội để mà mình gọi là rèn
luyện cái nội lực giống như thầy cũng hay chia sẻ rồi và thầy nghĩ rằng là
trong cái nền giáo dục của chúng ta đó chúng ta phải đơn giản hóa đi
đơn giản hóa là gì chúng ta phải giải thích cho mọi người rằng là nếu mà các
bạn mà có một cái nền giáo dục chỉ để đưa tới hạnh phúc thì nó không cần phải
học nhiều lắm đâu cái khó khăn trong cái nền giáo dục là
là mình trong cái đám tuổi trẻ đang lớn lên mình tìm được ra nhân tài những cái
nhân tài đó là mình phải khuyến khích Họ học đến cùng lên cao nhất có thể
nhưng mà nhân tài hiếm lắm số đông là những người người ta Nhàn
Nhàn người ta sẽ trở thành những công dân tốt

01:07
chứ thành ra là một cái nền giáo dục mà phù hợp làm cái nền giáo dục tạo nên
những công dân tốt và nề nếp trước nhất Rồi những nhân tài thì mình tính sau
đừng quên một chuyện nhé rằng là ông anh Style nữa là cái người mà có lẽ là nhà
bác học mà vĩ đại nhất mọi thời của thế giới
ông Einstein làm cái người mà là khi còn bé đó là ông ấy nói ông ấy tập nói rất
là chậm thế rồi mình thấy rằng là những vị mà
rất nổi tiếng như là Bill Gates hoặc là bạn aber bạn
Siêu Dốt hoặc là mặc giúp cơ việc toàn là những bạn bỏ dở đại học hết
cái vấn đề là đại học rất là tốt nhưng mà đừng coi đại học như là một cái bằng
phải có bạn có lên đại học thì là bạn muốn học thật

01:08
cái bậc đó thì bạn cứ lên nhưng có thích học thật thì hãy lên đại học chứ không
phải lên đại học là để vô ngực nói rằng tôi đã học đại học
thầy gặp vô số đây thì đây là thầy xin lỗi chứ camera thì xin lỗi tất cả các vị
nào học như thế nhưng mà thầy giờ gặp vô số những người học đại học chỉ để đàng
học đại học để có bằng thạc sĩ có bằng tiến sĩ nhưng mà họ chẳng biết làm gì
với cái bằng nó cả mà Họ cũng không bao giờ sử dụng cái bằng đó cả
và có những người người ta làm những cái nghề mà chỉ cần
một chút tính cộng tính trừ học đến lớp 9 sau đó cái nền giáo dục của chúng ta
phải cho phép người ta tự học nên giáo dục của chúng ta lại không cho phép tự
học chẳng hạn như là 75 tuổi mà xin học tiến sĩ nó có ai cho không

01:09
Bây giờ mà bây giờ đi đăng ký vào trường
Đại Học Nhân Văn Xã hội Nhân văn tôi tôi 77 tuổi tôi xin học thạc sĩ có ai cho
không Ok phải cho chứ Tại vì là nếu mà có cho người ta
học thạc sĩ chẳng hạn như là Thầy nghĩ là cái tuổi mà tốt nhất để học thạc sĩ
là đã đi làm vài năm rồi xong rồi sau đó Thăm 8 tuổi học thạc sĩ bỏ hai năm học
thạc sĩ Xong giờ lại đi làm 35 tuổi bỏ hai năm đi làm tiến sĩ lúc đó đó là họ
đã cân nhắc cái sự hữu ích để học thêm Thế thì ở nước ngoài chẳng hạn như bên
Thụy Sĩ Đấy là khi mà người ta học xong lớp 12 phải đi làm đã
phải đi làm đã đi làm một năm hay hai năm đã rồi mới trở lại đại học

01:10
mà theo thầy đã thì các nhà trường Việt Nam phải bỏ tất cả mọi điều kiện tuổi
một lớp mẫu giáo lớp 10 có một ông cụ 65 tuổi muốn học mẫu giáo Cả đời tôi chưa
bao giờ tôi được đọc chữ xin học sinh học mẫu giáo
hoặc là nó không thể tạo một cái lớp mà họ có thể họ thoải mái gọi là cái lớp mà
tuổi hỗn hợp không Chúng ta làm khó làm dễ chẳng biết
để làm gì Thật ra thì mọi người cũng đều biết là tại sao mà chúng ta làm khó làm
dễ thế nhưng mà thôi mình không nói chuyện đó
mình mình phải tạo một cái tinh thần tự học tinh thần tự học là lớp nào cũng mở
cho tất cả mọi người Nếu ai muốn học thì được học mà nó có một cái chuyện mà các
bạn phải hiểu như thế này khi mình bị bắt học Mình không thích học lắm
trái lại khi mà mình tự mình mình lựa chọn bây giờ chẳng hạn như là thầy nói

01:11
luôn nhé Nếu mà bây giờ mà thầy được phép đi học ở đại học về Ngữ Văn Tại vì
thấy trước chưa bao giờ cả cuộc đời có thể được học Ngữ Văn Việt
bây giờ cho thầy đi vào học một cái lớp gọi là trung học thôi mà học về Ngữ văn
chứ Thầy không đủ thầy không Có đủ trình độ học đại học Ngoại Ngữ Văn đâu Tại vì
khó lắm chứ không dễ thế nhưng mà bây giờ mà cho học phải học trung học về Ngữ

01:12
Văn thì thầy sẽ rất sung sướng con nghĩ rằng là như Thầy nói về cái sự
tự học với thầy Tức là mình phải luôn luôn tìm thấy cái niềm cảm hứng đối với
cả về tự học và đâu đó Khi mà có những cái điều kiện xung quanh chưa gọi là ủng
hộ cho việc mình tự học đi thì rõ ràng mình cũng phải tự thiết kế ra cái hành
trình mình tự học Thì con biết thầy cũng là một người mà tự học rất nhiều và nếu
mà có một cái lời khuyên bởi vì mình biết là tự học nó cũng tạo ra hạnh phúc
Vậy thì đâu là những cái cách để mà thầy
tự học hiệu quả và đem lại được cái hạnh
phúc gọi là lâu dài trong cái gọi là cái sự học hỏi về mặt tinh thần cũng như tư
duy của mình ạ cái thái độ tự học là cái thái độ mà luôn luôn phải
giải quyết được một có mỗi một câu hỏi thôi là tại sao

01:13
mình làm cái gì mình cũng phải biết mình tại sao
và mình phải tìm ra bằng được cái câu trả lời
thế thì thầy cũng có một số người bạn thầy bảo rằng là
bạn ơi tại sao nó lại có cái Chiến tranh này Theo bạn thì
nó sẽ kết cục ra làm sao nhỉ Mà nếu nó kết cục như thế thì tại sao nhỉ Nó là
lại tại sao lúc nào mình cũng tại sao cho nên là ngay cái đề tài ngày hôm nay
là cái đề tài về hạnh phúc cũng vậy Mình
có rất nhiều cái Tại sao mình có thể đặt ra tại sao mà một người rất nghèo
mà đôi khi còn không có sức khỏe nữa Tại sao cái người đó lại hạnh phúc thế thì
hạnh phúc nó nằm ở chỗ nào nhỉ Mà nếu nó nằm ở chỗ đó thì tại sao
Thế thì thầy phải nói với hiệp là một điều mà thầy rất tự hào

01:14
thì chẳng bao giờ để một cái câu Tại sao thầy bỏ qua
mình giằng co với nó đến khi nào mình hiểu được tại sao mình trả lời được cho

01:15
cái câu hỏi tại sao Phật bảo rằng là anh uống đi mà anh bây
giờ khi anh cầm cái này thì anh phải biết rằng là tôi đang cầm cái tách xong
rồi anh cho vào miệng và anh uống đi thì khi mà mình biết là mình uống và khi
mình biết là mình đang uống nước trà xong rồi mình hỏi cái Trà này là trà gì
thì mình đã trả lời một phần của cái câu hỏi tại sao rồi
một phần thôi thì tất nhiên là nó còn cái phần còn lại mà mình phải trả lời
được thì là mình bắt đầu mình hiểu được tại sao
và khi mình làm như thế đó thì mình mới hiểu được là thực sự mình thích cũng
chạy không Chứ còn có nhiều người ta uống trà người ta uống được cái rồi
người ta cũng không để ý là người ta uống nữa mà hỏi anh vừa làm gì thế tôi
vừa làm gì nhỉ Người ta cũng không nhớ là họ vừa mới uống trà thì tức là cái
người đó là người đã từ bỏ cái thái độ chính niệm mà Đức Phật dạy

01:16
và khi mà mình bỏ từ bỏ cái thái độ chánh niệm thì mình để cho trôi qua
trước mắt mình không biết là bao nhiêu hiện tượng mà mình không biết tại sao
Thế thì thầy ngày xưa thầy đi hướng đạo một hướng đạo sinh mà người ta một trong
những điều mà hướng đạo sinh phải học là quan sát
hiểu có biết trong ngày xưa quan sát là cái gì người ta cho nhìn trên cái bàn
này người ta bảo rằng là em ạ Nó có 7 cái vật ở trên cái bàn này cho em nhìn
trong một phút xong rồi người ta che nó đi người ta hỏi
là trên bàn này nó có cái vật gì thế thì mới đầu rất khó khăn
đĩa xôi hay là một đĩa xong rồi người ta mới hỏi nhưng mà cái

01:17
cái ấm trà nó màu gì tất nhiên là một cái người mà nhìn cái
ấm trà mà không tìm ra cái màu của ấm trà Thì cái người đó là không nhìn rồi
không quan sát rồi và nếu mình không quan sát thì không bao giờ mình hiểu
được tại sao thế Nhưng mà nếu cái người nào mà người ta quan sát là người ta
hiểu được tại sao và khi mà người ta hiểu được tại sao đó thì người ta hiểu
được tại sao người ta yêu người ta người ta tìm hiểu được cái lý
do tại sao người ta yêu thích cái này người ta không yêu thích cái kia là bởi
vì cái khả năng quan sát của họ nó rất là sâu
thì làm cái điều này từ cái hồi thầy còn bé cho nên là cái
khả năng quan sát của thầy nó cao lắm Mình muốn tranh niệm
thì mình phải biết quan sát Thầy nhắc vì chánh niệm Thầy nhắc về Đức

01:18
Phật Thầy nhắc về việc mà mình quan sát nó cũng là những cái cách thức để mà
mình tạo ra cái hạnh phúc con muốn hỏi là theo thầy thì cái chánh
niệm mà thầy nói nó có giúp cho thầy gọi là xây dựng và chăm sóc bản thân mình
tốt hơn không Bởi vì mình cũng nhắc đến câu chuyện là cái trạm xăng hạnh phúc
của mình nó cũng cần thường xuyên được nạp năng lượng và chúng con cũng muốn
biết rằng là là thầy có thể tái tạo cái năng lượng của mình như thế nào trong
đấy có chánh niệm giống như thầy vừa nói hay là còn cách thức nào nữa mà thầy
giúp cho thầy tái tạo năng lượng sau mỗi khi khi mà thầy cảm thấy mệt mỏi Nó thì
con cũng biết là thầy cũng vừa trải qua một cái đợt gọi là thanh lọc thân tâm ở
trong Nha Trang cùng với cả chị Thu Hồng ở cái nền 5 nhưng mà con cũng muốn hiểu
hơn về cái hành trình là là thầy có thấy rằng là mình đôi khi mình
làm việc hơi nhiều không Hay là mình có thể tái tạo như thế nào mà lại có thể
làm việc nhanh như vậy và chính xác như vậy Ở cái Độ tuổi này

01:19
thật sự ra đó cái thái độ chánh niệm là một cái thái độ mà nó dễ đưa mình tới
hạnh phúc lắm tại vì rằng là mình càng chánh niệm thì
mình càng biết là mình đang làm cái gì có đúng không nhỉ Đó là định nghĩa của
chữ trách nhiệm và bạn đang làm gì đây mà bạn có biết tại sao bạn làm đó không
Và khi mà mình làm cái gì mà mình cũng biết tại sao mình làm cái đó thì mình
mới khám phá ra rằng là cuộc sống nó rất đơn giản
những cái thành phần mà nó tạo nên hạnh phúc đều là những thành phần rất là đơn
giản thế Thành thử ra thay đổi chánh niệm là cái thái độ nó giúp cho mình
thu gọn cái cuộc sống lại trên một số những cái yếu tố mà nó tạo nên hạnh phúc

01:20
người nào mà không chánh niệm thì lực thường thường hay có một cái cuộc sống
rất phức tạp bởi vì họ cần nhiều thứ lắm Thí dụ như là người ta khát
người ta khác thì cái thái độ chánh niệm là gì thái độ chính niệm là mình thấy
rằng là mình khát thì cái việc Dĩ nhiên là mình uống nước khoáng thật là trong
lành và nếu mà mình trách nhiệm thêm nữa mình
bảo là mình thèm rất ngọt thì mình uống cái chất ngọt thế thành ra là cái trách
nhiệm nó cho phép mình định nghĩa một cách rất là chính xác cái gì mình cần
và chính vì vậy cho nên là cái con người mà chánh niệm
đi định nghĩa rất nhanh Cái gì là cái nó tạo nên cái hạnh phúc cho người ta cho
chính mình người không chánh niệm thì cho uống cái
gì cũng uống có khi khát lại đi uống bia hay uống rượu xong rồi tự nhiên xỉn và
từ khi xỉn lúc như vậy không hiểu là mình lúc đó mình chỉ khát thôi chứ không

01:21
phải là mình muốn mình muốn uống rượu Tức là những người không trách nhiệm là
người ta hay lẫn lộn nhiều chuyện lắm và do đó cho nên là ngay cái hình ảnh của
hạnh phúc và cái hướng đi về hạnh phúc nó cũng rất là lù mờ chứ tao không chính
xác cái người chánh niệm là cái người mà gọt rửa tất cả những cái mục tiêu mình
một cách rất là trong sáng một cách trong trẻo để đi tới
thành ra là cái người chánh niệm là cái người trong trẻo thành ra là họ nhìn rõ
những cái mục tiêu của cuộc sống mà người mà không chánh niệm đó là rất là
pha trộn hết tất cả mọi thứ rối ren trong đầu và không rõ đường đi của mình
Thế Thành ra cái chữ chánh niệm mà hiểu theo như thế mới là hiểu cái gốc của cái
chịu trách nhiệm Tại sao Đức Phật muốn mình chánh niệm đó là tại vì đức phật
muốn mình tìm hạnh phúc một cũng rất là nhanh chóng và đơn giản

01:22
thế thành tựu ra cái người mà quan sát cái người mà lắng nghe cái người mà suy
nghĩ về mỗi cái việc làm của mình và cái người mà có một cái luôn luôn có
cái tâm thế hiểu tại sao mình làm mỗi cái việc mà mình làm thì họ dễ đi với
hạnh phúc lắm con muốn hỏi là có muốn lại hỏi tập
trung lại cái câu hỏi Đấy tức là thầy dùng chánh niệm để mà xây dựng cái hạnh
phúc của mình rồi nhưng mà còn cách thức nào mà cái khả năng gọi là tái tạo năng
lượng của thầy nó rất là nhanh và có khi nào mà thấy quên mất không thấy
tạo năng lượng không mà mình lại tiếp tục mình cho đi mình lại để người ta lấy
đi những cái gọi là cái cái nguồn xăng hạnh phúc của mình mà mình lại quên hôm

01:23
nào vào không ạ cái rất khó để định nghĩa là làm thế nào để
mà mình tái tạo cái năng lượng của mình nhưng mà đây là một cái
trường hợp mà mình phải nói rằng cái niềm tin nó có một cái nó đi vào cuộc
chơi niềm tin Nhưng mà khi mà mình tạo cho cái cá nhân
mình một cách rất là ích kỷ thì cái hơi thở của cái động lực nó ngắn lắm
Thí dụ như mình bảo là mình học để mà có bằng tiến sĩ
nó làm cái mục tiêu nhưng mà cái mục tiêu Đó là một mục tiêu thì
cái động lực nó thấp thôi Nhưng mà mình khi mình nói rằng tôi làm
cái nền không phải là tôi xây dựng cái nền bởi vì cái mục tiêu nó nhỏ Nếu là
xây dựng cái nền là mục tiêu nhỏ nhưng mà tôi làm cái nền vì tôi muốn đóng góp

01:24
vào cái sự xây dựng đất nước thì mình thấy rằng là
xây dựng đất nước nó tạo nên một cái động lực rất là lớn cái công cụ nó lớn lắm
mà thêm vào đó đó là khi mình làm cái điều như thế đó nó lôi cuốn các anh em
và các anh em đều muốn xây dựng đất nước với mình
Thế Thành thử ra là chúng ta giúp cho nhau cái tạo và tái tạo cái động lực
trái lại nếu mà mình bảo rằng là anh em ơi chúng ta xây dựng cây nền thì xe rất
ít người sẽ tham gia vào cái việc đó và làm thế thì đúng thôi tại vì cái mục
tiêu để xây dựng kế này nó không phải là một mục tiêu Nhưng điều này có nghĩa là
gì có nghĩa là chúng ta phải làm đúng việc và đúng người

01:25
xây dựng cái nền là không đúng việc xây dựng đất nước là đúng việc
rất hay là mình tập trung vào cái niềm tin về động lực của mình và nó là cái để
mà giúp cho mình liên tục tái tạo năng lượng cho và như thể nói là chính trong
hệ sinh thái khi mà chúng ta có cùng một cái mục tiêu mà nó hướng đến cái mục
tiêu lớn như vậy thì cái việc mà chúng ta gọi là hỗ trợ nâng đỡ và tái tạo năng
lượng nó cũng sẽ nhanh hơn đúng không ạ Ngày hôm nay thì mình cũng đã trao đổi
rất nhiều những cái câu chuyện về hạnh phúc và thầy cũng đưa ra rất nhiều những
cái gợi ý cho cả cá nhân lẫn cả các câu chuyện vĩ mô trong hệ sinh thái thì
những người mà đang lắng nghe cái nền Radio cũng như là những người mà đang
dõi theo những cái hoạt động của cái nền
trong hệ sinh thái thì nếu như mà có một cái thông điệp cốt lõi và thầy muốn
truyền tải cho những thành viên của hệ sinh thái những người mà đang đi tìm
hạnh phúc tại đất nước Việt Nam tại hệ sinh thái của họ thì

01:26
thầy sẽ truyền tải cái thông điệp nào để mà họ có thể tìm thấy cái nguồn hạnh
phúc ngay bây giờ thì con rất muốn được lắng nghe cái thông điệp đó Thật ra hạnh
phúc khi mà là người Việt Nam thì vũ trụ đã mỗi khi mà mỗi người Việt
Nam sinh ra thì cái hạnh phúc đó mà vũ trụ cho nó nằm sẵn trong túi của mình
rồi chứ nó không phải đi kiếm đâu bởi vì chúng ta có biển với sông để tắm cá để
ăn mà có rau thơm rau ngon để để ăn rồi thì chẳng hiểu chúng ta Còn thiếu cái gì
nữa Thế nhưng mà chúng ta bị những cái cám dỗ nó như là cái màng
che nó làm cho chúng ta tưởng rằng là chúng ta phải có một cái ô tô rất là
hùng mạnh chúng ta phải có những cái biệt thự rất là to thì chúng ta mới sung
sướng thế thành ra là chúng ta mất cái cảm giác của cái chân lý mất cảm giác của

01:27
cái sự thật các Không biết các bạn đã bao giờ ngủ
trong một cái phòng ngủ mà nó to vào khoảng 100 thước vuông hay là 200 thước
vuông chưa thầy đã từng ngủ trong cái phòng ngủ 200 thức uống không ngủ được
phòng ngủ 200 thức vuông cũng to lắm và các bạn có cảm tưởng như là các bạn
không ở trong một cái môi trường mà các bạn có thể ngủ được trái lại một cái
phòng 15 thước hay là phòng thậm chí là xuống hẳn là 12 thước hay là 8 thước Cho
dù là nó hơi nhỏ tí nhưng nó ấm cúng mà mình dễ ngủ
thế thì các bạn có biết không Thật sự ra đó là mình làm cái gì cũng phải đúng
việc nếu mà mình làm sai việc thì rồi mình tự
đưa mình vào một cái thế giới mà mình không nắm cái gì được

01:28
Muốn có động lực thì mình hãy tạo cái tình yêu cho cái tình yêu đi và mình sẽ
được cái tình yêu đó nó được trao trả lại cho mình và khi mà mình được yêu thì
mình có động lực xã hội này là một xã hội rất đáng yêu
nhưng mà chúng ta không đủ yêu nhau chúng ta yêu nhau chưa đủ
chúng ta vẫn còn có rất nhiều người tưởng rằng là cái gì vật cái gì cũng vật
chất và cái vật chất nào cũng phải tranh giành và khi sự tranh giành đó nó cần
phải gắt gao thì chúng ta lập đất nước này không có cần phải tranh giành nhau
nếu mà chỉ có muốn có cá với rau để ăn nữa thì đất nước này không cần phải
tranh giành lúc nào cũng có hãy cho nhau Cái tình thương của chúng ta thiếu đi
và chúng ta sẽ thấy rằng là chúng ta lúc nào cũng sẽ có động lực Thế thì đấy
nó đơn giản có thế thôi chứ Các bạn đừng có nghĩ rằng là các bạn phải đi sang Mỹ

01:29
đem một cái xe ô tô Cadillac hay là đi sang
Đức mua đem một cái xe Mercedes về rồi các bạn sẽ sung sướng đâu các bạn có thể
với những cái xe đó và các bạn có thể tự hào 5 phút
tự hào 5 phút để gây sự ghen ghét của của xã hội chung quanh Thật ra Nó không
đáng chúng ta cũng không cần xe để đi đâu xa
cả đất nước chúng ta nơi nào cũng có biển nơi nào cũng có vườn có thưởng nơi
nào cũng có sông Chúng ta đi đâu nó cũng
đẹp nó thành tựu ra chúng ta đừng có tạo
nên cho chính mình những cái đòi hỏi vật chất để rồi sau đó chúng ta làm cho
chính mình khổ ôi những bài học này là những bài học
không muốn đời mà Đức Phật đã dạy cho chúng chúng sinh từ hơn 2.500 năm
nhưng mà thầy thì thầy không dám mượn lời của đức Phật thì chỉ nói rằng là cái

01:30
đời sống cá nhân của thầy Từ khi mà thầy không còn một cái đòi hỏi Vật Chất nào
nữa thì sao nó dễ dàng thế đơn giản thế và
lúc nào mình cũng triền miên ở trong cái trạng thái là mình chẳng cần thiết cái
gì thực sự rồi sẽ đến cái lúc đó nó tự nhiên mình bảo cho ăn cái gì cũng được
mà làm cái gì cũng được mà không ăn cũng
được Và khi mà thầy thanh lọc lại cơ thể
thầy thấy rằng là cái sự thanh lọc đó đó
nó mới chứng minh một điều là cái cơ thể của mình xuất phát ra tất cả những cái
thứ mà mình tự cho vào từ bao lâu những thứ mà mình tạm gọi là hôi thối
trong khi đó đó là nếu mà mình sống một cách tráng kiện mình toàn ăn rau ăn cỏ
ăn cá ra thì cứ cứ thế của mình nó không cần phải thanh lọc

01:31
thế nhưng mà Đấy dân tộc Chúng ta thì đã đói cái sự tiện nghi đói cái công nghệ
rất là hàng trăm năm chúng ta đã nuôi cái mặc cảm chúng ta không có cái gì cho
nên là giờ này chúng ta vẫn thích máy lạnh thật mạnh những cái âm ly thật to
những cái sự kích thích rất là mạnh những cái đồng hồ thật là sang
điện thoại rất là đắt chúng ta đi thái quá và bây giờ mà ai mà nói với thầy Em
sử dụng được hết cái iPhone của em hay là cái SamSung của em thì thầy bói thì
thua thật ra mình mua một cái iPhone 27 triệu hay là một cái Samsung 25 triệu
hay Samsung 6 triệu rồi Rốt cuộc cũng lại chỉ để nhắn tin thôi
và đi vào Facebook thôi thì thật sự chúng ta đấy chúng ta là một dân tộc
không ngần ngại trong khi lương có 10 triệu mà mình bỏ 30 triệu để mua một cái

01:32
máy rất là đắt và để không sử dụng nó tất cả cái đó là cái mâu thuẫn của dân
tộc mình Em có biết không Em có biết không ở bên
Pháp những cái người mà có những cái được điện thoại cục hiện thời rất đông
ngay bây giờ đây rất là đông Một tuần tôi nhắn tin có ba cái nhắn tin
ba cái tin nhắn Tôi không hiểu tại sao tôi phải đi mua cái điện thoại Đắt thế
để làm cái gì người Pháp người ta như thế mà có người lại còn như là ngay
chính vợ thầy anh ạ Anh cho em cái điện thoại để làm cái gì đấy chứ
Tại vì nhà có điện thoại bàn Đủ rồi Tại vì lúc anh gọi mà em không có nhà thì
anh gọi lại lúc khác cứ thế thôi Chứ có gì đâu mình

01:33
đã tự tạo cho mình một cái nhu cầu vật chất để rồi mình làm khổ mình
Thế thì thầy cũng phải nói một cách rất là khiêm tốn là từ bỏ dần dần rất là khó
thầy cũng đã chưa từ bỏ nổi hết tất cả bởi vì mình cũng vẫn còn vứt rất thú vị
xài những cái máy rất là đắt thế nhưng mà quả thực là
nó không đem lại thực sự Cái gì cho mình nhất là nó không đem lại cái hạnh phúc
gì cho mình Dạ thưa thầy là xung quanh Thì tại hạnh phúc thì cũng có rất nhiều
người có những câu hỏi về hạnh phúc có những người đi tìm hạnh phúc đâu đó rất
nhiều năm khi mà thực hiện chương trình này thì
cái nền Radio cũng nhận được một cái câu
hỏi mà con cũng muốn gửi đến thầy tức là
có người hỏi rằng là vậy thì tại sao lại phải tìm hạnh phúc nếu mà không đi tìm
hạnh phúc mà đi tìm một cái thứ gì đấy khác thì có được không thì con cũng muốn
lắng nghe cái ý kiến của thầy ạ ôi trên cái thế gian này Ai muốn sống

01:34
sao thì sống nếu mà mình thích ma túy thì mình vào ma
túy nếu mà mình thích bệ rạc thì mình cứ đi vào cái sự bệ rạc
Tuy nhiên cái hạnh phúc nó chỉ có ý nghĩa khi nào mà nó bền vững
chứ còn cái hạnh phúc mà nó qua thời còn nó cái hạnh phúc mà nó của một đêm hạnh
phúc của một thì thế giới ảo thì nó không bao giờ nó kéo dài lâu cả
tất nhiên là một người có thể chọn lựa là cứ mỗi 5 phút chúng ta có một cái
khúc 5 phút hạnh phúc rồi chúng ta sẽ sang một cái 5 phút hạnh phúc khác ví dụ
như là tôi uống một chậu bia với bạn cười vỡ bụng xem cả buổi chiều xong rồi
chúng ta tôi lại về buổi tối tôi có nửa tiếng ma túy xong rồi tôi đi ra hút cái
xì gà ban đêm ấy gì đấy thì đó là những cái phút hạnh phúc mà mình có thể tự tạo

01:35
nhưng mà cái hạnh phúc đó nó không bền vững
cái hạnh phúc bền vững là một cái hạnh phúc nó rất đơn giản thôi
là mình cảm nhận được là chính cái cuộc sống mà mình đang có
nó làm cuộc sống hạnh phúc thế thì nhiều người bảo rằng là làm thế nào mình cảm
nhận được hạnh phúc khi mà mình đặt cái câu hỏi đó là mình
đã muốn định nghĩa cái hạnh phúc là gì rồi
mà cái hạnh phúc không nên định nghĩa đó
hạnh phúc là mình cứ ngồi đó Mình bảo là tôi đang thấy nhẹ nhàng cuộc sống nhẹ
nhàng không có nhiều cái những cái câu hỏi tôi không có dối gian trong đầu tôi
Trái tim tôi nó nó nhịp nhàng trong lòng tôi nó an nhiên tôi hạnh phúc
thế thì những cái người như thế là những cái người mà đang hạnh phúc rồi
và nếu mà họ lại chánh niệm nữa Tức là họ cảm nhận được cái gì này họ đang làm

01:36
thì họ sẽ sung sướng lắm bởi vì họ đang hạnh phúc thành ra không nên tự hỏi mà
hạnh phúc là gì Cái cái nước này nó lạ lắm có rất nhiều cứ làm cái gì cũng phải
định nghĩa đã nói chuyện về hạnh phúc cả Thưa thầy Thầy định nghĩa hạnh phúc làm
sao nói chuyện về tự học tự học là gì không
thầy không có như thế Nhiều người bảo rằng là trước khi tôi đi tìm hạnh phúc
thì tôi phải biết tôi là ai Và tôi mặc đó ai là ai thì trầm mặc nó mình hạnh
phúc thì mình cứ hồn nhiên mà mình hưởng cái cái sự khoan thai của mình
khi mình thấy mình khoan thai là mình hạnh phúc chẳng cần biết bất chấp mình
là ai thì cứ như thế đấy nó đơn giản hơn thế thành ra là hạnh phúc nó làm cái gì
rất đơn giản hạnh phúc nó làm cái gì mà mình mình cảm nhận
và nó không cần định nghĩa thế thì có nhiều người ta bảo rằng là nếu thế thì

01:37
em phải biết là em có hạnh phúc hay không Em chẳng biết hay không nó không
quan trọng cái quan trọng là em có an nhiên không em Có đang vui không Nếu em
vui thì được rồi chứ gì mà phải đi kiếm hạnh phúc
mình nói chuyện trực tiếp là hạnh phúc là thế các bạn biết không cuộc sống này
mình cũng vẫn có thể có tình nghĩa hạnh phúc là gì nhưng mà mình có thể định
nghĩa hạnh phúc không là gì hay là cái gì nó Không Là Hạnh Phúc
Trong đầu mà rối ren thì chắc chắn là mình không hạnh phúc
tim nó đập thình thình mà nó không tìm ra giải đáp Thế là không hạnh phúc
tấm lòng vì xáo trộn Thế là không hạnh phúc mình cảm thấy chung quanh mọi người
mâu thuẫn với mình Thế là mình không hạnh phúc

01:38
nó lại càng những bài học của Đức Phật để lại cho chúng ta đó lại càng thâm thúy
chúng ta chính chúng ta tạo nên những điều kiện để mà cái sự không hạnh phúc
nó tới với chúng ta khi mà chúng ta khoe một cái gì và chúng ta tạo nên sự ganh
tỵ khi chúng ta lớn tiếng chúng ta tạo nên sự phản cảm
khi chúng ta làm cái điều gì trái thì chúng ta tạo nên một cái sự bất bình thế
thì khi mà chúng ta tự tạo ra những thứ đó đó thì
tại sao chúng ta lại tạo nên làm để làm cái gì nó
số lớn là nó lấy gốc từ cái từ ấy sai chỗ
cái lòng tham lam Tức là cái tham sân si Thầy nghĩ rằng là
từ cái ngày mà thầy hiểu được một chuyện là mình rất khoan dung với tất cả mọi
người ai Sao cũng được ai nhờ mình mình giúp

01:39
mình không xứng tới mình lấn ai mình rồi chuyện gì mà đã xảy ra rồi thì mình bảo
rằng thôi Nó lỡ xảy ra rồi thì bây giờ mình Hãy tích cực để mà mình chữa đó chứ
mình đừng là than trách cách đây có mấy hôm thôi thầy gặp một cái người đó mà
Thầy nói rằng là cái việc này làm này không tốt
Bạn làm tốt thôi nhé thế rồi Thế bạn ấy cứ tả Oán Bạn cứ giải thích tại sao mà
bạn ấy phải làm như thế Tại sao Tại sao Tại sao lại bảo tôi ép vào đừng nói Tại
sao làm gì chúng ta nhìn tương lai chúng ta đừng nhìn sau lưng chúng ta bởi vì
cái đằng sau lưng chúng ta chuyện nó nó xảy ra rồi
mình không thay đổi được cái gì cả Bởi vì nó đã xảy ra rồi thế mà trái lại cái
sự tích cực nhất là cái gì tôi tích chất nhất là chúng ta hàn gắn lại tất cả
những gì chúng ta đánh vợ chúng ta làm cho mọi chuyện đã nó êm đềm trở lại khi
nếu chúng ta ghi sóng gió và chúng ta chấp nhận cái khả năng chấp nhận

01:40
là cái thái độ hạnh phúc Thế Thành thử ra mình dễ dãi đối với tất cả những người
chung quanh mình và mình nỗ lực khi mà đến lượt mình phải hành động thì tất cả
những thứ đó đều đưa chúng ta tới cái niềm hạnh phúc Đấy nó đơn giản có thế
thôi thì cái việc này thì thầy phải nói rằng Thầy làm hàng ngày thì làm hàng
ngày thành ra là bây giờ khó lòng làm sao mà làm thầy khổ lắm thầy không dám
nói là mình đã tu hành bởi vì thầy không Nếu mà gọi là tu thì thầy không tu
như mọi người đâu bởi vì thầy gọi là tu tại chợ chứ Thầy không có tu tại tại gia
hay tu tại chùa Thầy tu thầy tu tại chợ Thế nhưng mà trong cái luồng khí của
cuộc sống trong cái sự quây cuồng của cuộc sống mình chấp nhận mình hay dễ dãi

01:41
với tất cả mọi người tất tất cả những cái góc cạnh mà hơi nhọn mình làm cho nó
tròn tất cả những cái sự nhăn nhó thì mình đem cái nụ cười của mình mà hiền hòa
mình tới với cái nụ cười hiền hòa của mình Thế thì tự nhiên mọi chuyện nó êm
xuống từ từ rồi cho nó êm và và mình thấy là nó năng động xuống thế là hạnh
phúc nó đơn giản thế thôi Đấy mà bây giờ đừng hỏi thầy rằng là phải đi theo mô
hình nào hay là quy trình nào để mà tạo nên hạnh phúc thì nó không có mô hình mà
nó cũng không có quy trình con rất là thích cái đấy khái niệm mà
thầy nói là về cái sự hạnh phúc bền vững
Tức là mình hướng đến cái sự bền vững và thực ra là đúng là khi mà mình cố gắng
định nghĩa một cái điều gì đấy đôi lúc là mình lại lại đánh mất ngay đi cái gọi
là trực diện mà thầy nói là cái sự cảm nhận trực diện đối với hạnh phúc và nếu
như mà có tần chỉ ra thì mình hãy chỉ ra những cái gì là không hạnh phúc để mà
mình mình mình hiểu được cái sự sâu sắc hơn Hạnh phúc là gì Vâng nói về sự bền

01:42
vững thì thực ra là khi mà nhìn cách mà thầy sống khi mà đọc những cái dòng thì
viết đặc biệt là chúng con cũng rất là ấn tượng đến cái chương sách trong một
đường đi kẻ tìm đường là của là phần về kính chiếu hậu thì tụi con cũng muốn hỏi
thầy là ở mỗi cái chặng tuổi độ tuổi khác nhau thì đâu là cái niềm hạnh phúc
mà thầy cảm thấy trực diện nhất khi mà một thầy nhớ về ở cái thời điểm bây giờ
mỗi một tuổi có cái cách mình về hạnh phúc khác nhau
và tất nhiên là trong 100 cái cách nhìn theo độ tuổi thì có rất nhiều những cái
say sai lầm về hạnh phúc cho nên là mình
tạo nên cái gì mình muốn mà Rồi xong sau
đó mình có được rồi mình không hạnh phúc
và cái thời mà thầy còn là sinh viên thì
thầy chỉ mong là làm sao mà mình bắt đầu
cuộc đời mình bằng một cái công việc làm lương cao thôi

01:43
thầy may mắn thay được lương cao lương cao có nghĩa là gì Lương cao có
nghĩa rằng là khi mà người ta kiếm được một ngày đó thì thầy còn nhớ lắm tất cả
các kỹ sư mới ra trường ở bên Pháp hồi đó đó lương là vào khoảng 2.700 Frank đó
nó còn là Frank mà tiếng Việt nó gọi là Phật Lang thì cái
2700 2.800 là lương khá rồi mà thấy không biết tại sao mà thầy lại được
3.100 còn nhớ rõ cái lương Đầu Đời của thầy là
mình hơn chúc bạn 400 tức là hơn 11% mình tưởng thế là cái gì Rốt cuộc chẳng
là cái gì hết Tại vì 3.122.700 người Rốt cuộc cũng tiêu như
nhau rồi ăn uống như nhau sống như nhau và cũng chẳng có cái gì hơn nhau cả
nhưng mà mình đã tranh đấu một cái kịch liệt để mà mình có được cái lương cao

01:44
hơn các bạn rồi Mình chỉ tạm lên tạo nên sự phản cảm
đến khi thầy ba mươi mấy tuổi thầy công khi giấc mơ là làm giám đốc quốc tế của
một công ty và quả nhiên năm thầy ba mươi mấy tuổi đấy năm đó là năm 1977 thì
thầy 30 31 tuổi Mình tưởng là làm giám đốc quốc tế thì sướng lắm
quốc tế hạnh phúc tột độ khi mà thầy nhận được
nhà in nó gửi cho mình cái tên của mình nó có chữ giám đốc lần đầu tiên trên đời
lần đầu tiên trên đời làm giám đốc mà để giám đốc sung sướng quá rồi
đem lại cái gì cho mình nó chỉ đem lại áp lực cho mình thôi Bởi vì cái áp lực

01:45
là từ lúc đó trở đi thầy tuần nào thầy cũng lấy máy bay thì cũng phải đi một
cái nơi nào đó rồi gặp người Ả Rập mình ta người ta lý luận khác mình người ta
ăn uống khác mình người ta có những cái nếp sống khác mình mình gặp người Nam Mỹ
lại khác mình gặp người Bắc Mỹ lại khác mình Bắc Âu sang Trung Quốc sang Nhật
nó khác mình và khổ lắm Bởi vì rằng là mình lắm lúc cơ mà ngày chủ nhật thì còn
nhớ có một ngày chủ nhật thì ở bên Nhật mình đang nghĩ tới gia đình của mình
lúc đó Cái đứa con đầu lòng của thầy mới có 2 tháng Ừm thầy còn nhớ lắm
thèm khát ôm nó quá mà ngày chủ nhật không có việc gì làm Tokyo hết
đi ra đi vào đi ra đi vào cái khách sạn của mình mà mình ở cái nơi mà tạm gọi là

01:46
xa lạ Tại vì rằng là cái thời đó đó mỗi quốc gia họ họ sống một cách tập trung
lắm cơ Tức là nó ít người nước ngoài lắm
không có không có một quốc gia nào nó có nhiều người nước ngoài cái thời đó cả
bây giờ Nó cosport hơn sẽ thành ra là mình đi ra ngoài đường rồi hay ngồi
xuống Cà phê thì nó cũng có người da trắng người ta đen người ra vàng người
ra đi thời xưa nó là người là là ở thành phố Tokyo thì chỉ có người Nhật thôi
cũng như là thành phố Paris chỉ có người Pháp thành ra là mình lạc lõng
và mình nhớ nhà làm giám đốc quốc tế thì làm cái gì nhỉ
Thế là mình cũng có những cái lúc mà mình tự hỏi xem là
sự thèm khát làm giám đốc quốc tế nó nó có thực sự là là đáng không
vài năm sau mình muốn lên phó tổng giám đốc Trần Minh muốn lên làm chủ tịch

01:47
giấc mơ không tưởng thế mà rồi thì khi ông vũ trụ này ông cũng lại bảo rằng
thôi mày xin tao cho Thế là mình làm Trời đất ơi lúc đó
ngày nào cũng hai ba chục Phái đoàn mình phải tiếp
Thái bản Do Thái phải đoạn Hàn Quốc Phái đoàn Tôn Trung Quốc Phái đoàn Phần Lan
Phái đoàn Roma giai đoạn ấy rumania Phái đoàn tiếp
vào tay xuống rồi mình cũng chẳng biết để làm gì
rồi mình thấy sức khỏe mình kém chuyện tim của thầy nó bắt đầu nó yếu từ lúc đó
Tại sao là tại vì là mình ăn uống nhiều quá thế rồi mình không có thì giờ để thở
không có thì giờ để để tiếp cận các vấn đề một cách ôn tồn một cách chánh niệm
thế rồi đôi khi mình đang tiếp khách Đoàn Đức thì là tổng thống Pháp bảo rằng
đang tổng thống Pháp đang cần một cái báo cáo từ mình

01:48
Thế là mình phải viết vội với vàng mà vừa tiếp Phái đoàn romania vừa viết báo
cáo cho cuộc đời này làm thế nào mà có thể mà vừa tiếp một phe đoàn romania mà
lại vừa viết một báo cáo cho thủ tướng tổng thống Pháp nó nhọc quá thì thôi
tất cả những chuyện đó Nó đã xảy ra và nó làm cho mình thấy cuộc đời nó chẳng
có ý nghĩa gì cả Bởi vì rằng là song song lương to lắm ở
đó thì lương to lắm lương to thì thuế chả nhiều
Rốt cục ra mình sống nó mà không sung sướng hơn cái cô thư ký của mình Cụ thư
ký của mình 17 giờ là cô ấy về nhà cô chồng con ở cuối hạnh phúc lắm Mình 21
giờ còn đang tự hỏi vợ gọi điện thoại mà
bao giờ anh về cơm đợi anh rồi hai tiếng rồi bao giờ anh không biết Tại vì anh
phải đợi ông chủ tịch Ông Chủ Tịch Chính ông chủ tịch cũng phải đợi tổng thống

01:49
Pháp làm cái gì đấy Anh lại phải đợi ông chủ tịch nữa
tất cả những thứ đó thầy đã đi qua và thầy không muốn trở lại
nói thật tình là khi thầy viết trong cuốn một đời nhưng kể từ đường và như là
thầy đã có cái cơ hội trình bày trong ra điều kiện này hoặc là ở trong các mục
tivi thì bây giờ thầy tin thật ở một chuyện mình nên làm cái gì mà
mình có cái năng khiếu mình có cái mong muốn là
thầy mà thầy rất thích làm đầu bếp kiếp sau cho thầy làm đầu bếp mà thầy
chỉ muốn làm một hai món thật ngon mà cả
thế giới Nó lấy máy bay nó tới nó ăn cái món của mình mà cái này nó thì ở bên
Pháp ấy là đã có đã từng có những cái quán ăn các quán ăn bên Pháp thường

01:50
thường nó ít món lắm nó không giống như cái quán ăn ở Việt Nam mà đôi khi có năm
việt nam thực đơn nó dày như thế này này nó mấy chục chàng các món xào món nướng
thì món sao nó nhiều thế góc bên Pháp là mình vào một cái quán ăn
mà sang trọng 3 sao hoặc là hai sao thì cái thực đơn của nó nó khi nó chỉ có 5
món thôi một món bò một món gà một món tôm một món cá Thế là xong Thế thì
thường thường là những cái món của họ đó là những món mà họ làm cách rất là
thượng thận Thế thì những cái quán ăn mà
ba sao là là một cách rất bình thường là cả thế giới Nó lấy máy bay nó tới Paris
xong rồi nó muốn xe xong rồi nó lái xe xuống mấy trăm cây số để nó xuống cái
quán ăn đó ở một cái tỉnh lỵ nào ở bên Pháp xong rồi nó đi vào khách sạn rồi

01:51
ngày hôm sau nó mới có chỗ để nó vào nó ăn
Mình rất thích trở thành cái đầu bếp của những quán ăn đó Tại vì rằng là rất là
Trịnh Trọng mà mình làm cái món ngon xong là cả cái bàn nó đứng dậy và nó xin
phép vào bếp nó chào mình nếu mà mình làm cái người mà đầu bếp giỏi
mà mình làm cái món mà cả thế giới Nó lấy máy bay nó tới còn sướng hơn Làm

01:52
tổng giám đốc của một tập đoàn rất là nhiều
những sân golf rất là đẹp và những cái thảm cỏ nó cắt là vô cùng là là là là là
là Trông tuyệt vời mượt mà tay mình sờ lên cỏ mà mày thấy nó mượt mà Đấy những
đứa nó chơi Golf Một tháng Hai lần cuối năm 500 ngàn đô la đó là những đứa bé
đấy chứ còn những đứa nhất mà những đứa như là mình nổi tiếng như thì nó cũng
chẳng có chơi mà tập trung vô nhiều hơn đâu nó cũng chưa Như thế thôi nhưng mà

01:53
nó kiếm hai chục triệu một đô la nhiều Thế thì mình bảo rằng là Ừ có một cái
điều mà mình lầm đó là tại vì khi mình còn trẻ Mình sanh tại nước Việt Nam mà
mình tưởng rằng là phải cái bằng nào phải có tiến sĩ phải làm chủ tịch phải
làm tổng giám đốc thì thì mới xứng đáng đến khi mình sang nước ngoài mình mới
hiểu được một chuyện là nếu mà mình làm một cái thợ rượu làm rượu thôi mà rượu
của mình được cả thế giới Nó khen nếu mà mình làm thợ nề thôi mà mình xây
một cái nhà thật là đẹp mình làm kiến trúc sư thì mình vẽ cái
nhà đó thật là đẹp mình là thợ mộc thôi mà mình làm được cái bản thật là đẹp và
ai cả thế giới này cứ một tháng là có một nhóm 10 người nào đó muốn mua 3 4
cái bàn của mình một tháng làm 4 cái bàn thôi
Thế là sung sướng Hoặc là nếu sung sướng hơn nữa thì mình làm một họa sĩ nổi

01:54
tiếng hoặc là một nhạc sĩ nổi tiếng Ôi giời tuyệt vời Nếu mà là một nhạc sĩ nổi
tiếng thì quá tuyệt vời là toàn là âm nhạc mê man trong âm nhạc
và nhiều tiền lắm đấy nhé Chứ không phải ít đâu thế thì thầy bất thình lình thế
mới khám phá ra càng lớn lên mình mới khám phá ra rằng nó có những cái nghề
đơn giản thôi mà ăn uống như nhau nhà cửa như nhau xe cộ như nhau nhưng mà cái
sự Thơ Thới trong lòng không như nhau cái tương lai nó không có màu mỡ như
nhau Nó bầu trời nó không có cùng màu như nhau và mình mới thấy rằng là cái
bầu trời của một chủ tịch tổng giám đốc của một tập đoàn tư bản là vô cùng đau
khổ lương to chẳng để làm gì và người ta một
thằng đầu bếp ông kiếm đại khái như mình
đầu bếp bên phương pháp mà nổi tiếng đấy
đầu bếp bên Pháp của những quán ăn mà ba Sao là nó Lương Bằng chủ tịch tổng giám

01:55
đốc của tập đoàn lớn mà lại cả thế giới Nó khen thưởng báo chí tôn vinh
đấy là giả định là mình thích sự tôn vinh mình đang đi dần dần tới chân lý
Bạn ạ Hãy làm cái gì mà cái ngón tay của bạn thích làm hay làm cái gì mà triết
học của bạn nó thích thú nó làm thà là bỏ là một người thi sĩ mà cả thế
giới hiện thời chẳng hạn như là Việt Nam mình ở bên Mỹ đó có một thi sĩ trẻ tuổi
mà bây giờ đó là thi sĩ đó đã được cả nước Mỹ Tôn Vinh

01:56
thì chị đó là người Việt Nam ông ấy tên là Ocean Vương cả
ông ơi ông ấy tự cho Tên ông là Ocean đại dương vương đại dương Họ Vương
cả nước Mỹ ca tụng mà thầy đọc mấy bài thơ của ông Nguyễn bằng tiếng Mỹ bằng
tiếng Anh quả thực rồi mà một nhà văn một nhà thơ
Ông chỉ biết có 4 dòng mà bộ mỗi cái bài thơ nó có năm chân tức là năm chân mà
như 4 dòng là có 20 chữ có 20 chữ thôi mà người ta tạo nên trong cái lòng của
mình một sự xôn xao một cái cảm xúc kinh khủng có 20 chữ
đây là một thi sĩ có tài Vương còn hơn là một chủ tịch tập đoàn

01:57
Đại tập đoàn thế giới mà lương toòng không Cái hạnh phúc thời nay nó dần dần
Bạn có thể giúp cho chúng ta hiểu được thực sự nó nằm ở đâu Nó nằm ở cái chỗ là
cái tâm khảm của chúng ta tìm được cái sự cái chất lý thú của cuộc sống
Cái đó là cái điều mình phải trân quý nếu mình thích làm rượu đó thì đây này
thầy có người bạn làm rượu ở bên ý mỗi buổi sáng Ông ấy ra Ông ấy ông ấy nâng
từ cái cái hạt nhỏ nho ông ấy nói chuyện với nó ông ấy nói thế vậy à mày hứa với
tao là mày sẽ làm cho tao một cái ly rượu thật là ngon nhé
ông ấy nhìn đầu bầu trời ông ấy Cảm ơn Đức Chúa đã cho cái vườn nho rất là ngon

01:58
và uống Cám ơn Đức Chúa cho cái mặt trời để chiếu lên làm cho chính nhau đây
người ta sung sướng thế đấy trong cho nên mình quần quật mình đi kiếm USD là
USD USD chánh niệm còn mình không tránh được người ta An nhiên mình không ăn yến
người ta không cần có hướng đi mà người ta có hạnh phúc mà mình thì có mục tiêu
kinh tế và tài chính và mình không hạnh phúc
các bạn ạ nghe cho rõ hạnh phúc Nó nằm ngay trong túi các bạn chứ nó không nằm
ở những chức vị những cái bằng cấp những
cái khối vật chất mà các bạn khoe khoang một cách rất là tự hào Cái đó là cái tự

01:59
hào của cái sự tham lam cái mà nó làm cho mình rung động mới là cái Âm Nhạc
thầm kín nó nối liền mình với vũ trụ vấn đề đó nó mới tạo hạnh phúc
khi mà nghe những cái lời mà thầy nói thì thực sự con cảm thấy được là từng
lời mà thầy nói đem lại cái giá trị gốc Lõ gốc và giá trị lõi của hạnh phúc và
khi mà nhìn những cái hành trình đấy thì con thấy rằng là thầy nổi tiếng với cả
những cái tư duy về quản trị và quản lý và con nghĩ rằng là thầy cũng là một cái
người đầu bếp ở ngay cái cuộc đời này tức là thầy cũng đã chế tác ra rất là
nhiều những cái món ăn tinh thần món ăn quản trị Món ăn quản lý cho rất nhiều
các công ty thầy cũng dùng cái khả năng quan sát khả năng chánh niệm của mình để
mà áp dụng trong cái việc là con biết là
thấy cũng là một cái người chơi Golf rất
là rất là tài ba và con nghĩ rằng là tất cả những cái điều đấy Khi mà mình nhìn
lại những cái nguồn hạnh phúc Đấy mình lại càng nhận ra rằng là giống như Thầy

02:00
nói hạnh phúc là ở ngay bây giờ và mình không cần phải đi tìm ở những cái bên
ngoài những cái xa hoa những cái xa xỉ mà lúc đó nó đem lại cho mình những cái
nguồn niềm vui ngắn ngủi nhưng mà nó không tạo ra cái hạnh phúc bền vững thì
chúng con lắng nghe và nuốt trọn từng lời mà thầy nói và cảm thấy rất là biết
ơn vì dạ Hiệp cho thầy cái cơ hội để mà thầy biết ơn vũ trụ
bởi vì đến cái tuổi thầy nói thật tình là sẽ rất buồn nếu mà mình không tìm
được cái hạnh phúc thì đã tìm được hạnh phúc
và đó là một cái điều rất may mắn cho mình
và thầy rất thương những người nào mà có được cái cuộc sống tương lý năm để sống
và tương lấy năm có hạnh phúc ngay trong túi mình mà Rồi đến cuối đời vẫn bảo
rằng là tôi không biết hạnh phúc nó nằm đâu thế thì thực sự nó làm cái điều một

02:01
cái mâu thuẫn mà khó giải thích thật thế nhưng mà cái hạnh phúc nó ngay đây
này và nó ngay trong cái nụ cười của mình ngay khi sự khoan dung của mình với
cuộc sống cái sự chấp nhận sẵn sàng chấp nhận tất cả những gì cuộc sống cho mình
và đừng bao giờ nghĩ rằng là cái gì mình
nhận nó Nó trái ngược với cái ý muốn của
mình không ý muốn của mình nó phải đi nó phải hòa nhập cái gì mà vũ trụ muốn cho
mình thì lúc đó mình hạnh phúc Tức là nói một cách rất đơn giản mình
phải là bồ tèo của vũ trụ thì mình hạnh phúc mà trái lại mình ngang ngược làm
cái gì cũng khác người rồi bất mãn với cái đó thì mình chỉ tạo nên một cái
chuỗi rất là dài rất bền vững của sự thiếu hạnh phúc
chúng con rất là biết ơn cái nền radio rất là biết ơn vì đã có một cái cuộc trò

02:02
chuyện rất là cởi mở và được lắng nghe những cái quan điểm về hạnh phúc của
Thầy một lần nữa thì chúng con xin cảm ơn thầy vì đã dành thời gian trong ngày
hôm nay thầy là người phải biết ơn biết ơn cái này radio
biết ơn cộng đồng Cây này biết ơn vũ trụ đã tặng cho đất nước một cái hệ sinh
thái vô cùng Huyền Diệu là cái nền các bạn đừng bao giờ nghĩ là thầy chế ra cái
cái nền thầy chỉ là cái người có lẽ nghe lệnh của vũ trụ mà nhận được một cái
hạnh phúc rất to lớn nó từ khi ân huệ mà mình được chọn là cái người mà
đã thông dịch ý muốn của vũ trụ cho đất nước chúng ta một cái hệ sinh thái tên
là cây nến xin biết ơn cái nền radio xin biết ơn Vũ Trụ
Dạ thưa các bạn ngày hôm nay thì cái nền radio đã có một khoảng thời gian rất ý

02:03
nghĩa để trao đổi về hạnh phúc trên chuyên mục happy now hạnh phúc ngay bây
giờ của chương trình cái nền radio và một lần nữa thì chúng tôi cảm ơn bạn vì
đã lắng nghe đến những giây phút này và nếu như bạn tìm thấy trong mình những
cái gợi ý để tìm ra được cái con đường hạnh phúc thì chúng tôi chỉ có một vài
điều cốt lõi chia sẻ với bạn thôi đầu tiên là cái sự biết ơn để đến với cuộc
sống đến với vũ trụ Chúng ta có một cái nhịp tim giống như thầy Trường có nói
đấy là chúng ta luôn luôn Hòa Điệu cùng với cả vũ trụ và thứ hai là chúng ta hãy
đơn giản hóa mọi thứ để cuộc sống của mình đỡ phức tạp hơn để cuộc sống của
mình bớt lộn xộn hơn để chúng ta nhìn ra được ngay chân giá trị ngay lực chân lý
ngay được hạnh phúc trong chính đời thực này và đấy là những cái thái độ vô cùng
chánh niệm mà cái nền radio tin rằng thông qua những câu chuyện chúng ta cùng
chia sẻ với nhau chúng ta cùng tạo ra những vòng tròn năng lượng để có thể
cùng nhau tạo ra một cái hệ sinh thái năng lượng thật là hạnh phúc cho tất cả
mọi người Cảm ơn các bạn quý thính giả của cái nền radio đã cùng nhau lắng nghe

02:04
và cảm nhận những thông điệp của hạnh phúc và chúng ta có thể tìm thấy hạnh
phúc ngay bây giờ happy now non nước yên bình khắp nơi trùng lòng
mình về nơi đây Hãy mềm thôi